Cựu chiến binh

Người lính và cây đàn mandolin

Ngày đó, bác Quỳnh còn trẻ, mới ngoài hai mươi tuổi, tham gia đơn vị chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn. Bom đạn, rừng núi, mưa rừng, suối thác – tất cả đều là thử thách hàng ngày. Giữa chiến tranh, mỗi khoảnh khắc bình yên trở nên quý giá, và với bác, cây đàn Mandolin của người đồng đội là biểu tượng của hy vọng và sức sống.

Hưng Yên21/11/2025Phạm Phúc Quỳnh (xã Phạm Ngũ Lão)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Cuộc sống giữa rừng già

Tiểu đội của bác Quỳnh hành quân qua những con đường mòn cheo leo, băng qua suối, trèo qua núi đá, mang theo lương thực, vũ khí và vài vật dụng cần thiết. Những đêm trú ẩn trong rừng, tiếng côn trùng râm ran, mưa rừng lộp độp trên lá, và gió thổi rít qua các tán cây tạo thành nhạc nền của đời sống chiến trường.

Người đồng đội của bác, trung sĩ Minh, luôn mang theo cây Mandolin nhỏ gọn. Anh học chơi từ khi còn trẻ, và dù chiến tranh khốc liệt, anh vẫn giữ cây đàn bên mình. Mỗi khi có dịp nghỉ ngơi, Minh lại rút đàn ra gảy vài giai điệu, mang đến tiếng cười, mang đến sự bình yên cho mọi người.

“Âm nhạc trong rừng Trường Sơn trở thành một liều thuốc tinh thần. Nó giúp chúng tôi quên đi bom đạn, quên đi mệt nhọc, và nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tồn tại dù gian khổ,” bác Quỳnh nhớ lại.

2. Những khoảnh khắc bình yên

Một buổi chiều, tiểu đội dựng lều tạm bên bờ suối, nước suối trong vắt chảy róc rách. Bom đạn tạm lắng, mọi người bắt đầu chia nhau bữa cơm đêm. Minh rút cây Mandolin ra, gảy những giai điệu quen thuộc. Âm thanh vang vọng giữa núi rừng, hòa cùng tiếng suối, tiếng gió và tiếng côn trùng.

“Lúc ấy, tôi ngồi bên bếp lửa, nhìn đồng đội, cảm giác bình yên tràn ngập. Cây đàn nhỏ bé mà sức mạnh tinh thần to lớn,” bác Quỳnh kể.

Mọi người lắng nghe, kể nhau nghe chuyện gia đình, chuyện quê hương. Những câu chuyện đời thường, những tiếng cười, những ánh mắt rạng rỡ giữa rừng già – tất cả đều được ghi nhớ trong lòng mỗi người.

3. Âm nhạc và tinh thần đồng đội

Trong những ngày hành quân căng thẳng, khi phải vượt suối xiết, leo dốc cao, hay né pháo kích, cây Mandolin vẫn được Minh mang theo. Mỗi khi ai đó mệt mỏi, anh lại gảy vài hợp âm, và cả tiểu đội như được tiếp thêm sức mạnh.

“Âm nhạc không chỉ là tiếng đàn, mà còn là thông điệp: chúng ta còn sống, chúng ta còn hi vọng, và chúng ta sẽ vượt qua,” bác Quỳnh nói.

Một lần, khi tiểu đội phải bám trụ qua một đêm mưa tầm tã, Minh gảy đàn bên bếp lửa. Mưa rơi, gió thổi, đất bùn nhão nhoét, nhưng âm nhạc làm dịu đi sự mệt mỏi, tạo nên nhịp sống cho cả đội. Bác Quỳnh nhớ rõ ánh mắt đồng đội, vừa mệt, vừa tràn đầy quyết tâm.

4. Ngày bom nổ và tiếng đàn

Một buổi sáng, địch phát hiện đường mòn, nã pháo vào khu vực tiểu đội. Bụi mù, đất đá bay tứ tung. Bác Quỳnh và đồng đội nép mình sau hầm trú, nhắc nhau giữ vững vị trí, bảo vệ lương thực và thương binh.

Trong khoảnh khắc ấy, Minh vẫn giữ cây Mandolin bên mình. Khi bom tạm dừng, anh rút đàn ra, gảy một giai điệu ngắn, như một lời nhắc nhở: “Chúng ta còn sống, hãy bình tĩnh và đoàn kết.”

“Âm nhạc trong lúc bom nổ nghe lạ lùng, vừa mong manh vừa mạnh mẽ. Nó như tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi đứng vững,” bác Quỳnh hồi tưởng.

Sau trận pháo kích, tiểu đội kiểm tra hầm trú, cứu thương, và chia nhau bữa cơm đêm tạm bợ. Cây Mandolin vẫn bên bếp, là minh chứng sống động cho tinh thần vượt khó và niềm hy vọng giữa chiến tranh.

5. Khoảnh khắc gặp gỡ với đồng đội

Một lần, khi vượt qua con suối xiết, tiểu đội gặp một nhóm lính trẻ bị lạc. Bác Quỳnh cùng Minh dẫn đường, vừa bảo vệ vừa an ủi. Minh lại gảy đàn, giai điệu nhẹ nhàng, tạo cảm giác an toàn và vững tin cho nhóm lính trẻ.

“Đó là lần đầu tiên tôi thấy âm nhạc có sức mạnh trấn an đồng đội. Không phải bom đạn, không phải vũ khí, mà chính là âm nhạc và tình người khiến họ mạnh mẽ hơn,” bác Quỳnh kể.

Cả nhóm đi qua rừng già, trèo qua núi đá, và cuối cùng đến nơi an toàn. Tiếng đàn vang lên giữa rừng, như thông điệp rằng mọi gian khổ đều có thể vượt qua nếu đồng đội sát cánh bên nhau.

6. Âm nhạc và nỗi nhớ quê hương

Trong những đêm mưa rừng, Minh thường gảy những giai điệu quê hương, nhắc mọi người nhớ về gia đình, nhớ về mẹ cha, về làng xóm. Bác Quỳnh nhớ rõ, từng nốt đàn như mang theo hơi ấm, như xoa dịu nỗi nhớ và nỗi sợ trong rừng núi.

“Tiếng đàn Mandolin làm giảm mệt mỏi, làm dịu nỗi nhớ, và nhắc nhở chúng tôi rằng còn có gia đình, còn có quê hương để bảo vệ,” bác Quỳnh nói.

Mỗi lần nghe tiếng đàn, tiểu đội lại thêm quyết tâm vượt qua khó khăn, bảo vệ tuyến đường, và hỗ trợ đồng đội. Cây Mandolin trở thành biểu tượng của tinh thần sống còn, của niềm hy vọng, và của tình đồng đội.

7. Ngày cuối cùng cùng cây đàn

Ngày cuối cùng trước khi tiểu đội rút lui khỏi đoạn đường mòn hiểm trở, Minh mang cây Mandolin ra một lần nữa. Họ dựng trại tạm, bếp lửa nhỏ le lói trong rừng già, và cùng nhau nghe giai điệu cuối cùng trước khi rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn