Người lính và cây phượng
Trong sân trường làng có một cây phượng già.
Ngày nhập ngũ, các chàng trai hẹn nhau:
"Khi nào đất nước thống nhất, chúng mình sẽ về gặp nhau dưới gốc phượng."
Lời hẹn đơn giản ấy theo họ suốt những năm tháng chiến tranh.
Ngày hòa bình.
Người trở về chỉ còn một nửa.
Họ vẫn tìm đến cây phượng.
Đứng rất lâu.
Không ai nói gì.
Chỉ có những cánh phượng đỏ rơi lặng lẽ.
Một bác cựu chiến binh khẽ nói:
"Các cậu về chậm quá..."
Gió thổi.
Những cánh hoa tiếp tục rơi.
Tôi nhìn gốc phượng già và chợt hiểu, có những cuộc hẹn không bao giờ đủ người, nhưng vẫn phải thực hiện để giữ trọn nghĩa tình.



