Người Lính Và Chiếc Áo Mưa Trên Chốt
Trong chiếc rương gỗ cũ đặt nơi góc nhà, ông Vũ Đức Long vẫn cẩn thận giữ một chiếc áo mưa quân dụng đã sờn bạc theo thời gian. Với ông, chiếc áo ấy không chỉ là vật che mưa gió nơi chiến trường mà còn là kỷ vật gợi nhớ về tình đồng đội sâu nặng ở mặt trận Vị Xuyên.
Năm 1982, ông Long lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông kể rằng ở Vị Xuyên, thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Mùa hè mưa lớn kéo dài khiến chiến hào ngập bùn đất, còn mùa đông thì rét cắt da cắt thịt.
“Người lính lúc ấy quý nhất là một chiếc áo mưa lành để giữ ấm giữa núi rừng,” ông Long nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 468. Những ngày mưa kéo dài, anh em phải thay nhau tát nước trong hầm và dùng áo mưa che cho đạn dược, lương thực khỏi bị ướt.
Một đêm tháng 8 năm 1985, trời mưa như trút nước, sương phủ kín núi đá. Đơn vị của ông vừa hoàn thành việc tiếp tế cho tuyến đầu thì pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.
Tiếng nổ vang trời khiến đất đá đổ xuống chiến hào. Trong lúc cơ động tránh pháo, chiến sĩ trẻ Lưu Văn Hải phát hiện một thương binh bị mắc kẹt ngoài mép hầm giữa cơn mưa lớn.
Không chút chần chừ, Hải lao ra giữa làn pháo để cứu đồng đội. Anh dùng chính chiếc áo mưa của mình phủ lên người thương binh rồi cõng vào hầm trú ẩn.
Ông Long xúc động kể:
“Hải lúc ấy người ướt sũng, run lên vì lạnh nhưng vẫn cố che cho đồng đội khỏi mưa và đất đá.”
Khi vừa đưa được thương binh vào hầm an toàn, một quả pháo bất ngờ nổ gần cửa hầm khiến Hải bị thương rất nặng.
Dù được đồng đội khẩn trương đưa xuống tuyến sau cấp cứu, người lính trẻ vẫn hy sinh trước khi trời sáng.
Đêm hôm ấy, chiếc áo mưa còn dính đầy bùn đất được ông Long gấp lại cẩn thận và giữ bên mình suốt những năm còn chiến đấu ở Vị Xuyên.
Ông cho biết điều giúp người lính vượt qua những năm tháng ác liệt nơi biên giới chính là tình đồng chí thiêng liêng. Giữa bom đạn và cái chết luôn cận kề, họ vẫn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhìn chiếc áo mưa cũ, ông lại nhớ đến người đồng đội trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Hà Giang.
Giờ đây, mỗi lần trò chuyện với thanh niên địa phương, ông Long thường chậm rãi nói:
“Có những người lính đã dùng cả tuổi trẻ để đổi lấy sự bình yên cho đất nước. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.”



