Khác

NGƯỜI LÍNH VÀ CHIẾC CHÂN GIẢ

Quảng Ninh25/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày còn nhỏ, tôi từng gặp một bác cựu chiến binh có dáng đi hơi khập khiễng. Tôi chỉ nghĩ đó là hậu quả của tuổi tác cho đến một ngày được nghe bác kể về những năm tháng chiến tranh.

Bác tên Hòa, nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Ngày lên đường, bác mang theo một chiếc ba lô nhỏ và niềm tin rằng mình sẽ trở về.

Nhưng chiến tranh không giống những gì một người thanh niên trẻ có thể hình dung.

Có những trận đánh kéo dài nhiều giờ.

Có những đêm không được ngủ.

Có những người đồng đội hôm trước còn ngồi bên nhau chia sẻ từng miếng lương khô, hôm sau đã không còn nữa.

Trong một trận chiến, bác Hòa bị thương nặng ở chân.

Bác được đồng đội đưa về tuyến sau cấp cứu.

Sau nhiều lần điều trị, bác giữ được tính mạng nhưng phải mất một chân.

Ngày trở về quê, bác không biết mình sẽ bắt đầu cuộc sống như thế nào.

Bác từng mặc cảm.

Có những lúc bác không muốn bước ra khỏi nhà.

Nhưng rồi chính những người đồng đội, gia đình và bà con quê hương đã giúp bác đứng lên.

Bác học cách sử dụng chân giả.

Ban đầu, mỗi bước đi đều đau đớn.

Có lần bác ngã ngay giữa sân.

Nhưng bác lại đứng dậy.

Ngã rồi đứng.

Đau rồi lại bước.

Bác nói:

“Chiến tranh đã lấy đi của tôi một phần cơ thể, nhưng không thể lấy đi ý chí sống.”

Sau này, bác học nghề, làm việc và trở thành một người tích cực tham gia hoạt động xã hội ở địa phương.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là bác chưa bao giờ coi mình là người bất hạnh.

Bác nói rằng mình may mắn hơn nhiều đồng đội vì vẫn còn cơ hội trở về.

Mỗi dịp 27 tháng 7, bác lại cùng đoàn viên thanh niên đến nghĩa trang liệt sĩ thắp hương.

Bác thường dặn chúng tôi:

“Các cháu đừng chỉ thương chúng tôi vì những vết thương. Hãy sống thật tốt để những người đã hy sinh thấy rằng sự hy sinh của họ là xứng đáng.”

Tôi nhớ mãi câu nói ấy.

Chiếc chân giả của bác không chỉ giúp bác bước đi.

Nó còn nhắc tôi rằng có những người đã phải trả giá rất lớn để đất nước có được hòa bình.

Và rằng lòng biết ơn đẹp nhất không nằm ở những lời nói xúc động, mà nằm ở cách chúng ta sống mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn