Người lính và chiếc đèn pin nhỏ
Người lính và chiếc đèn pin nhỏ
Người lính và chiếc đèn pin nhỏ
Ông Nguyễn Văn Hảo kể rằng trong những năm chiến đấu ở chiến trường Trị Thiên, vật ông quý nhất là chiếc đèn pin nhỏ được cấp trước ngày lên đường. Thời ấy pin rất hiếm nên ai cũng phải tiết kiệm từng chút ánh sáng.
Những đêm hành quân qua rừng sâu, chiếc đèn chỉ được bật trong vài giây để xem đường rồi lại tắt ngay vì sợ máy bay địch phát hiện. Có hôm trời tối đen như mực, cả đơn vị phải bám vai nhau đi từng bước giữa tiếng côn trùng và tiếng bom vọng từ xa.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa thương binh vượt qua đoạn rừng ngập nước. Một chiến sĩ bị thương nặng gần như không còn sức đi tiếp. Ông Hảo đã dùng chiếc đèn pin soi đường cho đồng đội dìu thương binh qua con suối đầy đá trơn.
Giữa lúc ấy, tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên đầu. Cả đơn vị lập tức tắt hết ánh sáng rồi nằm im dưới những bụi cây rậm. Mưa rừng lạnh buốt, nước ngập đến ngang người nhưng không ai dám cử động.
Sau khi máy bay rời đi, ông lại bật chiếc đèn pin nhỏ soi lối cho mọi người tiếp tục hành quân. Đến gần sáng, đoàn người cuối cùng cũng đưa được thương binh tới trạm quân y an toàn.
Sau chiến tranh, chiếc đèn pin không còn sáng nữa nhưng ông vẫn giữ trong chiếc hộp gỗ cũ. Ông nói ánh sáng nhỏ bé ấy đã cùng ông đi qua những tháng năm ác liệt nhất của cuộc đời.



