NGƯỜI LÍNH VÀ CHIẾC ĐIỆN ĐÀM TRƯỜNG SƠN (1)
NGƯỜI LÍNH VÀ CHIẾC ĐIỆN ĐÀM TRƯỜNG SƠN
Trong chiến tranh, liên lạc là mạch máu của chiến trường. Nhiều trận đánh thắng hay thua phụ thuộc vào việc thông tin có đến đúng lúc hay không. Và những người lính thông tin chính là những chiến sĩ thầm lặng, gùi trên vai chiếc điện đàm nặng gần bằng nửa thân người, băng qua Trường Sơn hiểm trở để truyền đi mệnh lệnh kịp thời.
Chiếc điện đàm thời chiến không giống như những thiết bị gọn nhẹ ngày nay. Nó cồng kềnh, nặng hàng chục ký, dây nối dài hàng trăm mét, anten phải dựng thủ công. Người lính thông tin phải vừa vác máy, vừa tránh bom, vừa giữ cho tín hiệu thông suốt. Họ thường xuyên leo đèo, vượt suối, ngụy trang thiết bị để tránh bị phát hiện, thậm chí phải ngâm mình dưới nước hàng giờ liền để giữ bí mật.
Có những đêm bom rơi dồn dập, dây liên lạc bị đứt liên tục. Người lính thông tin phải lao ra trận địa trong tiếng bom nổ, quăng mình xuống đất để nối dây ngay dưới làn đạn. Nhiều người đã hy sinh trong tư thế đang ôm cuộn dây điện thoại, nhưng nhờ sự hy sinh ấy mà mệnh lệnh vẫn kịp thời truyền đi, trận đánh vẫn thắng lợi.
Công việc nguy hiểm là thế, nhưng các chiến sĩ thông tin luôn giữ nụ cười lạc quan. Dù ở nơi rừng sâu hay rìa chiến hào, họ đều hiểu rằng công việc của mình là sợi dây nối liền các đơn vị, là nhịp cầu mang ý chí chỉ huy đến với từng chiến sĩ. Không có họ, mọi kế hoạch tác chiến đều có thể đổ vỡ.
Ngày nay, khi chiến tranh đã qua đi, hình ảnh người lính thông tin với chiếc điện đàm trên vai vẫn là biểu tượng của sự kiên cường, trách nhiệm và tinh thần cống hiến thầm lặng. Họ là những người giữ nhịp cho bản hùng ca Trường Sơn.



