Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Người lính và chiếc khăn tay cũ”

“Người lính và chiếc khăn tay cũ”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một cựu chiến binh kể rằng, trong những năm hành quân dọc dãy Trường Sơn, đơn vị ông có một người lính trẻ rất ít nói. Anh không có gì đặc biệt ngoài một thói quen lặp đi lặp lại: mỗi lần dừng chân, anh lại lặng lẽ lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay đã sờn cũ, mở ra, nhìn rất lâu, rồi cẩn thận gấp lại như sợ làm đau một kỷ niệm nào đó.

Ban đầu, chẳng ai để ý. Sau này, trong một lần ngồi nghỉ bên suối, có người hỏi đùa, anh mới cười nhẹ: “Khăn của mẹ gửi trước ngày tôi đi.” Chỉ vậy thôi, rồi anh lại im lặng. Nhưng từ hôm đó, ai cũng hiểu chiếc khăn ấy không chỉ là một vật nhỏ, mà là cả quê nhà anh mang theo giữa rừng sâu.

Một lần, đơn vị rơi vào trận phục kích bất ngờ. Tiếng súng nổ dồn dập, khói và đất đá cuộn lên mù mịt. Khi trận đánh tạm lắng, người ta tìm thấy anh nằm lại phía sau, bị thương rất nặng. Trước khi được cáng đi, anh gọi một người bạn lại gần, run run lấy chiếc khăn từ ngực áo, nhét vào tay bạn, nói đứt quãng: “Nếu… tôi không về… gửi lại cho mẹ.”

Người bạn ấy sống sót qua chiến tranh. Lời dặn năm xưa, anh chưa bao giờ quên. Nhiều năm sau ngày hòa bình, anh lần theo địa chỉ cũ, tìm về một căn nhà nhỏ ở quê. Người mẹ đã già, mái tóc bạc trắng. Khi nhận lại chiếc khăn, bà chỉ cầm rất lâu, vuốt nhẹ từng nếp vải cũ.

Không ai nghe thấy tiếng khóc. Chỉ có một câu nói khẽ khàng: “Nó vẫn giữ lời hứa…”

Rồi bà quay vào nhà. Chiếc khăn vẫn nằm trong tay, như thể đứa con của bà… chưa từng rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn