Bài viết

Người lính và con chim nhỏ

Ngày nhặt được con chim ấy, Phúc vừa đi qua một trận bom dữ dội. Cả cánh rừng bị cày nát.

Thái Nguyên04/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhặt được con chim ấy, Phúc vừa đi qua một trận bom dữ dội.

Cả cánh rừng bị cày nát.

Cây cối gãy đổ ngổn ngang, đất đá cháy đen bốc khói nghi ngút. Không khí đặc quánh mùi thuốc súng và lá cây cháy khét.

Đơn vị của Phúc đang đi kiểm tra khu vực thì anh nghe thấy tiếng động yếu ớt dưới đám lá khô.

Một tiếng kêu rất nhỏ.

Phúc cúi xuống gạt lớp cành cây cháy sém ra.

Bên dưới là một con chim non màu xám đang run rẩy.

Một bên cánh của nó bị thương, dính đầy máu.

Anh khẽ nhíu mày:
“Tội nghiệp…”

Người đồng đội phía sau gọi:
“Đi thôi Phúc!”

Nhưng anh vẫn cẩn thận bế con chim lên.

“Mày tính mang nó theo thật à?” — đồng đội bật cười.

Phúc gật đầu:
“Nó mà ở lại chắc chết mất.”

Thế là từ hôm ấy, con chim nhỏ theo đơn vị hành quân khắp rừng sâu.

Phúc làm cho nó một cái tổ bé xíu bằng vải vụn trong ba lô.

Anh chia cho nó từng ít gạo rang hiếm hoi mình có.

Ban đầu con chim rất sợ người.

Nhưng dần dần, mỗi khi nghe tiếng Phúc gọi, nó lại lích chích đáp lại.

Đồng đội bắt đầu quen với cảnh anh lính trẻ vừa lau súng vừa nói chuyện với chim.

“Mày đúng là rảnh quá rồi.”

Phúc cười:
“Ít ra nó còn sống.”

Ở chiến trường, sự sống đôi khi mong manh đến mức chỉ cần thấy một sinh vật nhỏ bé còn tồn tại cũng đủ khiến người ta nhẹ lòng.

Một đêm nghỉ chân bên suối, Phúc ngồi cạnh bếp lửa vuốt nhẹ bộ lông xù của con chim.

Anh khẽ nói:
“Bao giờ khỏi cánh tao thả mày về trời nhé.”

Một người đồng đội nghe vậy liền hỏi:
“Còn mày? Bao giờ được về?”

Phúc im lặng.

Rồi anh nhìn lên bầu trời đầy sao:
“Chắc cũng phải đợi hòa bình.”

Những ngày sau đó, chiến sự càng lúc càng dữ dội.

Đơn vị hành quân liên tục, gần như không có thời gian nghỉ.

Có lần bom rơi rất gần khiến cả tiểu đội phải lao xuống hầm.

Trong lúc hỗn loạn, Phúc vẫn ôm chặt ba lô trước ngực để bảo vệ con chim nhỏ bên trong.

Đồng đội nhìn anh mà lắc đầu:
“Giữ nó như báu vật ấy.”

Phúc chỉ cười.

Thật ra chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại quý con chim ấy đến vậy.

Có lẽ bởi giữa chiến tranh đầy chết chóc, nó nhắc anh nhớ rằng thế giới này vẫn còn những điều nhỏ bé đáng để bảo vệ.

Một buổi sáng đầu xuân, khi đơn vị dừng chân bên bìa rừng, Phúc mở ba lô ra như thường lệ.

Con chim nhỏ bây giờ đã khỏe hơn nhiều.

Bộ lông nó mượt trở lại, đôi mắt sáng lanh lợi.

Phúc đưa tay nâng nó lên rồi khẽ nói:
“Đến lúc rồi.”

Anh bước ra khoảng đất trống nơi ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá.

Con chim đậu trên tay anh vài giây.

Rồi bất ngờ dang cánh bay vút lên bầu trời.

Nó lượn vài vòng trên cao như lưu luyến rồi mất hút giữa khoảng trời xanh thẳm.

Phúc đứng lặng nhìn theo rất lâu.

Một đồng đội bước tới vỗ vai anh:
“Buồn à?”

Phúc lắc đầu rồi khẽ cười:
“Không.”

Anh nhìn về phía bầu trời xa:
“Chỉ là tao nghĩ… hòa bình chắc cũng giống như vậy.”

Sau bao đau thương và mất mát, cuối cùng mọi thứ rồi cũng sẽ được tự do bay về nơi thuộc về mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn