Người lính và con dao găm của cha
Cựu binh Sùng Seo Chứ người dân tộc Dao ở Lào Cai mang theo bên mình một con dao găm nhỏ.
Đó là vật cha ông trao trước ngày lên đường.
Cha ông nói:
“Mang theo để nhớ mình là người của núi.”
Trong những năm chiến đấu biên giới phía Bắc, con dao ấy theo ông đi khắp các cao điểm.
Một lần đơn vị thiếu lương thực nhiều ngày, chính ông dùng dao đào củ mài và chặt măng rừng cứu cả tổ.
Đêm mùa đông, ông thường lấy dao khắc tên đồng đội lên cán súng để nhớ những người đã ngã xuống.
Ông kể:
“Giờ tóc bạc rồi mà mỗi vết khắc tôi vẫn nhớ tên từng người.”



