Bài viết

NGƯỜI LÍNH VÀ CON ĐƯỜNG QUÊ

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người lính trước khi đi từng nói với mẹ:

“Con nhớ nhất con đường từ nhà ra đầu làng.”

Mẹ hỏi:

“Có gì đâu mà nhớ?”

Anh cười:

“Con đi qua nó mỗi ngày.”

Đó là con đường đất nhỏ, hai bên có hàng cây.

Ngày nhỏ anh đi học qua đó.

Lớn lên anh đi làm qua đó.

Ngày lên đường, anh cũng đi trên con đường ấy.

Anh không biết rằng đó là lần cuối cùng mình bước đi trên quê hương.

Sau nhiều năm, người bạn trở về.

Ông đi tìm con đường cũ.

Nó đã được mở rộng.

Những hàng cây không còn.

Những căn nhà cũng thay đổi.

Ông đứng bên đường, cố tìm lại hình ảnh ngày xưa.

Một người dân hỏi:

“Bác tìm ai?”

Ông đáp:

“Tôi tìm một con đường.”

Người kia cười:

“Đây là đường mới.”

Ông gật đầu.

“Ừ, tôi biết.”

Nhưng trong lòng ông vẫn là con đường cũ.

Nơi từng có những người bạn cùng đi học.

Nơi người lính trẻ từng nói lời tạm biệt mẹ.

Nơi tuổi thơ đã đi qua.

Ông đứng rất lâu rồi mới quay về.

Con đường mới đã thay đổi cảnh vật.

Nhưng ký ức thì không.

Bởi với mỗi người, quê hương không chỉ là địa danh.

Đó còn là những con đường mình từng đi qua hàng nghìn lần.

Và đôi khi, chỉ cần bước trên một con đường cũ, cả tuổi trẻ có thể trở về trong tâm trí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn