“Người lính và cơn mưa rừng”
Mùa mưa ở Dãy Trường Sơn dữ dội lắm. Mưa kéo dài nhiều ngày, rừng núi chìm trong sương trắng và bùn đất.
Một lần đơn vị tôi hành quân suốt đêm. Quần áo ai cũng ướt sũng, nước chảy từ tóc xuống mặt, xuống tận đôi dép cao su.
Đến gần sáng, cả tổ dừng chân dưới một tán cây lớn. Một đồng chí trẻ co ro vì rét, môi tím tái.
Người tiểu đội trưởng lục mãi trong ba lô, lấy ra một miếng nilon nhỏ đã nhàu nát rồi phủ lên người anh:
“Giữ lấy mà che mưa.”
Miếng nilon bé xíu, chẳng đủ che hết một người. Nhưng đêm ấy, tất cả anh em trong tổ ngồi sát lại bên nhau để cùng trú dưới tấm nilon đó.
Giữa rừng sâu lạnh buốt, hơi ấm con người quý hơn mọi thứ.



