Cựu chiến binh

Người Lính Và Cuốn Nhật Ký Cháy Sém

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Văn Dũng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Đinh Văn Hậu, sinh ngày 08 tháng 5 năm 1951, quê quán xã Yên Lạc, huyện Yên Thủy, tỉnh Hòa Bình, từng là chiến sĩ trinh sát tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Ông Hậu sinh ra trong một gia đình dân tộc Mường nghèo ở vùng núi Hòa Bình. Tuổi thơ của ông gắn liền với nương ngô, đồi cọ và những đêm nghe người già kể chuyện cách mạng bên bếp lửa. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm chiến sĩ trinh sát. Công việc của ông là bí mật nắm tình hình địch, dẫn đường cho đơn vị và tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm trong rừng sâu.

Ông kể rằng người lính trinh sát phải luôn di chuyển trong im lặng. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày giữa rừng già, chỉ ăn lương khô và uống nước suối để giữ bí mật. Dù gian khổ, nhưng tình đồng đội luôn là động lực giúp mọi người vượt qua.

Trong ba lô của ông Hậu lúc nào cũng có một cuốn sổ nhỏ dùng để ghi nhật ký. Mỗi tối sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông lại tranh thủ viết vài dòng về đồng đội, quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Đầu năm 1973, đơn vị của ông tham gia một trận đánh lớn tại chiến trường Tây Ninh. Trong lúc hành quân vượt rừng, cả tổ trinh sát bất ngờ gặp trận càn của địch.

Tiếng súng nổ vang giữa rừng cao su. Ông Hậu cùng đồng đội nhanh chóng tản ra chiến đấu và tìm đường thoát khỏi vòng vây. Trong lúc di chuyển, một quả pháo rơi gần khiến ông bị ngất lịm.

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, điều đầu tiên ông tìm chính là cuốn nhật ký. Nhưng cuốn sổ đã bị cháy sém nhiều trang bởi sức nóng của vụ nổ. Ông cẩn thận nhặt từng mảnh giấy còn sót lại rồi ép vào túi áo ngực.

Ông xúc động kể:
“Trong cuốn sổ ấy có tên những đồng đội đã chiến đấu cùng tôi. Nhiều người sau đó không còn trở về nữa.”

Có một trang nhật ký mà ông vẫn còn nhớ đến tận hôm nay. Đó là dòng chữ ông viết trước trận đánh:

“Chỉ mong ngày hòa bình để được trở về nhìn lại quê hương.”

Sau năm 1975, ông Đinh Văn Hậu trở về Hòa Bình với nhiều vết thương chiến tranh trên cơ thể. Ông tiếp tục lao động, dựng xây gia đình và tham gia công tác địa phương.

Cuốn nhật ký cháy sém năm xưa hiện vẫn được ông gìn giữ cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật chiến tranh mà còn là ký ức về tuổi trẻ của một thế hệ đã sống và chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Mỗi lần trò chuyện với thanh niên, ông thường nói:

“Các cháu hôm nay không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng phải biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương và đừng bao giờ quên sự hy sinh của thế hệ đi trước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn