Người lính và đồng đội
Trong chiến tranh, người lính có thể không nhớ hết những trận đánh đã đi qua.
Nhưng họ thường nhớ rất lâu tên của người đồng đội.
Nguyễn Văn Bờ cũng mang trong lòng những ký ức như thế.
Đó là người bạn từng chia cho anh nửa củ khoai.
Là người đã kéo anh đứng dậy sau một lần bị thương.
Là người từng cười với anh trong một đêm mưa rừng.
Chiến tranh khiến họ gần nhau hơn cả anh em.
Bởi họ cùng chia sẻ đói rét, hiểm nguy và những phút giây sinh tử.
Có những người bạn đã nằm lại.
Người còn sống tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng luôn mang theo hình bóng của người đã mất.
Vì vậy, mỗi chiến thắng đều có một phần ký ức của những người không trở về.
Đồng đội là điều thiêng liêng nhất mà người lính mang theo sau chiến tranh.



