Bài viết

Người lính và khúc hát bên sông Trà

Người lính và khúc hát bên sông Trà

Hưng Yên07/12/2025Lê Mạnh Quân (Xã Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh nhập ngũ năm tròn hai mươi tuổi, cái tuổi mà chỉ cần nghe tiếng trống là sẵn sàng xách ba lô lên đường. Ngày tiễn anh, con đường làng nhuộm màu nắng vàng, mẹ anh đứng trước cửa nhà, hai tay run run cầm chiếc khăn mặt đã cũ. Anh quay đi vội để mẹ không nhìn thấy đôi mắt mình đỏ lên.

Những ngày đầu huấn luyện, anh nhớ nhà đến quay quắt, nhưng lại giấu nỗi nhớ dưới nụ cười trẻ trung. Đêm nào trong lán anh cũng ngồi nghe tiếng côn trùng rả rích như một bản nhạc ru tuổi trẻ. Có hôm đang trực đêm, anh nghe vọng từ đơn vị bên cạnh tiếng ai hát. Giọng hát ấy trong như nước suối, mềm như hơi thở của đồng ruộng quê nhà.

Rồi anh gặp cô — một cô gái giao liên nhỏ nhắn, da ngăm nắng nhưng đôi mắt sáng như sao. Cô hát bài ấy trong lúc chuyển thư. Anh ngượng nghịu hỏi tên, cô chỉ cười: “Anh cứ gọi em là Mây.” Từ đó, mỗi lần Mây đến, anh lại thấy lòng mình bồn chồn khác lạ.

Một chiều cuối năm, giữa lúc pháo sáng nhuộm cả góc rừng đỏ rực, đơn vị anh nhận lệnh đột kích. Anh đi, mang theo chiếc khăn tay Mây tặng, thêu một chữ M nhỏ xíu. Trong trận, anh bị thương ở vai, máu thấm ướt cả áo nhưng vẫn cắn răng chiến đấu. Khi tỉnh lại trong bệnh xá, người đầu tiên anh gặp là Mây. Cô ngồi cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe, thì thầm: “Em tưởng anh không về nữa…”

Chiến tranh kết thúc, anh trở về quê. Mây đứng đợi anh bên bờ sông Trà, nơi xưa kia hai người từng hẹn nhau sau giờ trực. Cô vẫn hát bài hát năm nào, nhưng lần này giọng run run vì xúc động. Anh bước đến nắm tay cô.

Khúc hát bên sông năm ấy trở thành bài hát của cả cuộc đời họ — một thời hoa lửa cháy rực, rồi hóa thành bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn