Người lính và ký ức
Vũ Hồng Chiêm đã đi qua một thời mà mỗi người lính đều có những ký ức riêng.
Có những ký ức vui.
Có những ký ức đau.
Có những gương mặt dù nhiều năm trôi qua vẫn không thể quên.
Chiêm nhớ những người từng cùng mình hành quân.
Nhớ những đêm ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà.
Và nhớ những người đã nằm lại.
Chiến tranh kết thúc nhưng ký ức không kết thúc.
Nó trở thành một phần của cuộc đời người còn sống.
Nhớ không phải để sống trong quá khứ, mà để hiểu giá trị của hiện tại.



