Bài viết

NGƯỜI LÍNH VÀ LÁ CỜ

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió thổi mạnh trên đỉnh đồi.

Lá cờ đỏ tung bay, dù đã sờn ở mép.

Hải đứng nghiêm dưới cột cờ.

Anh mới hai mươi hai tuổi.

Một người lính trẻ.

Nhưng ánh mắt đã trải qua nhiều điều hơn cả tuổi đời.

Ngày nhận nhiệm vụ giữ điểm cao, chỉ huy nói với anh:

“Giữ được cờ là giữ được vị trí.”

Hải hỏi lại:
“Nếu… tình huống xấu nhất?”

Chỉ huy nhìn anh, đáp chậm rãi:

“Thì cờ vẫn phải còn.”

Đêm đầu tiên.

Pháo sáng rực trời.

Đạn nổ dồn dập.

Đất dưới chân rung lên từng hồi.

Hải cùng đồng đội bám trụ trong công sự.

Một người lính bên cạnh nói nhỏ:

“Tui sợ.”

Hải không cười.

Chỉ nói:

“Ai cũng sợ.”

Rồi thêm một câu:

“Nhưng mình không được bỏ.”

Trong một khoảnh khắc yên lặng hiếm hoi, Hải nhớ đến những câu chuyện đã từng học.

Về Quang Trung hành quân thần tốc.

Về Lý Thường Kiệt với lời thơ bên sông.

Những con người ấy… cũng từng đứng trước những trận chiến không cân sức.

Nhưng họ vẫn tiến.

Một tiếng nổ lớn.

Cột cờ rung lên.

Lá cờ chao đảo.

Hải lao ra.

Giữa làn đạn.

Anh giữ chặt dây cờ.

Buộc lại.

Kéo lên.

“Vào đi!” đồng đội hét.

Hải lắc đầu.

Anh nhìn lá cờ.

Nó vẫn bay.

Dù rách.

Nhưng không rơi.

Sáng hôm sau.

Đồi vẫn còn.

Cờ vẫn còn.

Và Hải—vẫn đứng đó.

Mệt mỏi.

Nhưng không gục.

Sau này, khi được hỏi điều gì giữ anh lại giữa trận chiến, Hải chỉ nói:

“Không phải vì tôi không sợ…
Mà vì tôi nhớ—trước mình, đã có rất nhiều người không lùi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn