Người lính và lá thư quê nhà
Vương Văn Tập có một thói quen: mỗi khi nhận được thư nhà, anh đọc thật chậm.
Anh đọc từng dòng.
Có khi đọc lại nhiều lần.
Những câu chuyện về quê hương khiến khoảng cách hàng trăm cây số dường như ngắn lại.
Anh biết ở quê, người thân vẫn đang chờ.
Biết mẹ vẫn mong.
Biết những con đường cũ vẫn ở đó.
Vì thế, mỗi lần bước vào nhiệm vụ, Tập lại tự nhủ:
“Phải cố gắng trở về.”
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người quyền lựa chọn.
Dù kết thúc câu chuyện của mỗi người ra sao, những lá thư quê nhà vẫn là một phần ký ức đẹp của thời hoa lửa.



