NGƯỜI LÍNH VÀ LỜI THỀ GIỮ LÀNG
Giữa những năm tháng khốc liệt, người lính trẻ đã thầm tự nhủ với chính mình một lời thề giản dị nhưng thiêng liêng: giữ bằng được ngôi làng nơi mình bám trụ.
Trong chiến tranh, không phải lúc nào người lính cũng có dịp tuyên thệ trang trọng. Với ông Võ Ngọc Thanh, lời thề giữ làng được hình thành rất tự nhiên, trong một khoảnh khắc lặng lẽ.
Đó là một buổi tối trước ngày địch càn. Làng im ắng, chỉ nghe tiếng côn trùng. Ông đứng trong giao thông hào, nhìn về những mái nhà thấp thoáng sau hàng tre. Nơi đó có người già, trẻ nhỏ, có những con người đã cưu mang bộ đội như ruột thịt.
Ông chợt nghĩ: nếu mình lùi bước, làng sẽ ra sao?
Không ai yêu cầu ông phải thề. Nhưng chính hoàn cảnh đã buộc ông phải tự hứa với lòng mình: dù thế nào cũng không để địch chiếm làng.
Lời thề ấy không được nói ra, nhưng nó theo ông suốt những ngày chiến đấu. Mỗi khi mệt, mỗi khi sợ hãi, ông lại nhớ đến hình ảnh những người dân lặng lẽ đào hào, gánh cơm, và lòng ông vững lại.
Trong trận đánh, có lúc tình thế rất căng thẳng. Đạn bắn dày, pháo nổ gần. Nhưng lời thề giữ làng khiến ông không cho phép mình chùn bước.
Sau này, khi nghĩ lại, ông nhận ra: chính lời thề thầm lặng ấy đã giúp mình vượt qua giới hạn của bản thân. Và cũng từ những lời thề không tên như thế, làng quê đã đứng vững giữa khói lửa chiến tranh.



