Cựu chiến binh

Người Lính và Mùa Hoa Ban Trắng

Ninh Bình13/05/2026Đinh Thị Xuyến (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lò Văn Phúc, sinh ngày 14 tháng 3 năm 1952, quê quán xã Mường Bằng, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.

Ông Phúc sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái ở vùng núi Tây Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những đồi hoa ban trắng và tiếng suối chảy dưới chân núi. Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Ngày lên đường, người mẹ già nắm chặt tay ông và dặn:
“Bao giờ đất nước hòa bình thì trở về ngắm mùa hoa ban nở.”

Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường xa.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào Tây Nguyên. Những cánh rừng đại ngàn khi ấy ngập trong bom đạn. Bộ đội phải hành quân liên tục qua núi cao, suối sâu, thiếu ăn thiếu nước nhưng ai cũng quyết tâm chiến đấu.

Ông kể rằng người lính thời chiến sống rất giản dị. Có khi cả tiểu đội chỉ chia nhau một nắm cơm vắt với muối rang nhưng vẫn động viên nhau cố gắng. Điều giúp mọi người vượt qua gian khổ chính là tình đồng chí và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Trong đơn vị của ông có chiến sĩ Nguyễn Văn Hảo quê Tuyên Quang, người rất hay kể chuyện quê hương miền núi phía Bắc. Những đêm nghỉ chân bên bếp lửa, hai người thường nói với nhau rằng sau chiến tranh sẽ mời nhau về quê ngắm mùa hoa ban và mùa lúa chín.

Đầu năm 1973, đơn vị của ông tham gia một trận đánh lớn tại khu vực Kon Tum. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Bom đạn làm rung chuyển cả cánh rừng, nhiều chiến sĩ bị thương ngay trong đợt tiến công đầu tiên.

Trong lúc chiến đấu, ông Phúc bị mảnh đạn sượt qua chân, không thể di chuyển nhanh. Giữa làn đạn dày đặc, anh Nguyễn Văn Hảo đã quay lại cõng ông rút vào vị trí an toàn dù bản thân cũng đang bị thương ở vai.

Ông xúc động kể lại:
“Nếu hôm ấy Hảo không quay lại cứu thì có lẽ tôi đã không còn sống để trở về quê hương.”

Sau trận đánh, đơn vị tiếp tục hành quân. Nhưng vài tháng sau, trong một lần làm nhiệm vụ trinh sát, anh Hảo đã anh dũng hy sinh.

Ngày nhận tin đồng đội mất, ông Phúc lặng người rất lâu. Đêm hôm ấy, giữa rừng Tây Nguyên, ông ngồi nhìn những bông hoa rừng trắng nở ven suối và nhớ đến lời hẹn năm xưa của hai người lính trẻ.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Lò Văn Phúc trở về Sơn La. Mùa xuân năm ấy, hoa ban nở trắng khắp núi rừng quê hương. Ông đứng rất lâu dưới gốc ban đầu bản, nhớ về người đồng đội đã không thể trở về.

Đến nay, mỗi lần mùa hoa ban nở, ông lại kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh và tình đồng đội thiêng liêng của người lính.

Ông thường nhắn nhủ:

“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của biết bao người. Các cháu phải biết yêu quê hương, sống đoàn kết và luôn ghi nhớ công lao của thế hệ đi trước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn