NGƯỜI LÍNH VÀ MÙA TRĂNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người lính thường ngắm trăng mỗi khi có thời gian.
Anh nói:
“Ở quê tôi, trăng đẹp lắm.”
Đồng đội hỏi:
“Ở đây không đẹp sao?”
Anh cười:
“Đẹp. Nhưng quê mình thì khác.”
Mỗi lần nhìn trăng, anh lại nhớ đến gia đình.
Anh nhớ những buổi tối ngồi ngoài sân.
Mẹ nhắc vào nhà ngủ.
Cha ngồi bên hiên.
Anh em nói chuyện.
Những hình ảnh ấy theo anh trong những năm tháng xa quê.
Có một đêm trăng rất sáng, anh nói với bạn:
“Sau này hòa bình, chúng ta về quê cùng ngắm trăng.”
Người bạn gật đầu.
Lời hẹn ấy không thành.
Nhiều năm sau, người bạn trở về quê của anh.
Đêm ấy trăng rất sáng.
Ông đứng ngoài sân nhà gia đình người bạn.
Mẹ người bạn đã già.
Ông nói:
“Ngày trước anh ấy hay nói về trăng quê mình.”
Bà mỉm cười:
“Nó thích ngắm trăng từ nhỏ.”
Hai người cùng nhìn lên bầu trời.
Không ai nói thêm.
Ánh trăng vẫn giống như ngày xưa.
Chỉ có những người ngồi dưới trăng đã thay đổi.
Người bạn trở về một mình.
Nhưng ông đã giữ lời hẹn theo cách riêng: trở về quê của bạn, đứng dưới bầu trời mà người bạn từng nhớ.
Có những lời hẹn không cần nói lại.
Chỉ cần một người còn nhớ.
Và dưới cùng một vầng trăng, khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại dường như ngắn lại.



