Người lính và ngọn đồi hoa sim
Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Quảng Bình có chàng trai tên Lực vừa tròn hai mươi mốt tuổi.
Lực sinh ra trong một gia đình nghèo có ba anh em. Cha anh là bộ đội phục viên, còn mẹ quanh năm gắn bó với ruộng đồng và những buổi chợ sớm. Từ nhỏ, Lực đã lớn lên cùng những câu chuyện về chiến tranh, về những người lính đã hy sinh để giữ lấy quê hương.
Anh là người mạnh mẽ, chân thành và rất yêu những đồi sim tím sau làng. Mỗi mùa hè, khi hoa sim nở tím cả triền đồi, Lực thường ngồi thật lâu trên đó và nói:
— Sau này hòa bình, mình sẽ đưa mẹ lên đây ngắm sim nở mỗi chiều.
Mẹ chỉ cười hiền:
— Chỉ cần con bình an trở về là mẹ vui rồi.
Khi tiếng gọi lên đường nhập ngũ vang lên, Lực không chút do dự. Anh xếp gọn vài bộ quần áo, mang theo một nhành sim khô ép trong cuốn sổ nhỏ rồi lên đường.
Ngày tiễn quân, cả làng đứng kín con đường đất đỏ. Người con gái anh thương – Mai – lặng lẽ trao cho anh chiếc khăn tay màu tím nhạt:
— Em sẽ đợi, đến mùa sim nở anh phải trở về.
Lực mỉm cười:
— Nhất định anh sẽ trở về cùng mùa sim.
Ra chiến trường trên tuyến Trường Sơn, Lực được phân vào đơn vị bộ binh. Những ngày hành quân xuyên rừng, vượt núi và đối mặt với bom đạn đã trở thành cuộc sống thường nhật của người lính trẻ.
Trong ba lô của anh, chiếc khăn tím và nhành sim khô luôn được giữ cẩn thận như một lời hẹn với quê nhà.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một cao điểm quan trọng giữa mùa mưa. Nếu vị trí này bị mất, tuyến phòng thủ phía sau sẽ gặp nguy hiểm lớn.
Trận chiến diễn ra dữ dội suốt đêm. Bom đạn xé nát cả ngọn đồi, đất đá tung mù trời.
Giữa lúc giao tranh ác liệt, một đồng đội bị thương nặng ngoài chiến hào. Không chút do dự, Lực lao ra giữa làn đạn để kéo bạn trở về.
Anh vừa dìu đồng đội vừa hô lớn:
— Cố lên! Chúng ta còn phải về nhìn sim nở nữa!
Người đồng đội được cứu sống, nhưng Lực đã mãi mãi nằm lại trên ngọn đồi lửa đạn ấy.
Ngày đất nước hòa bình, Mai trở lại đồi sim quê nhà. Hoa vẫn tím ngắt như năm nào, gió vẫn thổi nhẹ qua những triền cỏ.
Cô đặt bó hoa sim xuống dưới chân bia tưởng niệm và khẽ nói:
— Anh đã giữ lời hứa rồi… đất nước mình đã có mùa sim bình yên.
Người lính trẻ ấy đã không trở về, nhưng tuổi xuân của anh đã hóa thành màu tím bất tận của những đồi sim quê hương – nơi nhắc nhớ về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho Tổ quốc.



