Người lính và những lá thư chưa kịp gửi
Có những lá thư được gửi đi và có người nhận. Nhưng cũng có những lá thư mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, trở thành kỷ vật thiêng liêng của một thời hoa lửa.
Ngày ấy, một người lính trẻ quê ở một vùng quê nghèo lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trước ngày đi, anh chỉ kịp nói với mẹ:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Khi đất nước bình yên, con sẽ trở về.”
Những ngày ở chiến trường, anh luôn nhớ về gia đình. Sau mỗi trận chiến, khi có thời gian nghỉ, anh lại lấy giấy ra viết thư cho mẹ. Anh kể về những người đồng đội, kể về quê nhà, kể rằng anh vẫn khỏe và động viên mẹ đừng lo lắng.
Có một lá thư anh viết:
“Mẹ kính yêu! Ở đây chúng con luôn thương yêu và giúp đỡ nhau. Mẹ đừng lo cho con. Con chỉ mong ngày chiến thắng được trở về, được ăn một bữa cơm mẹ nấu…”
Nhưng lá thư ấy chưa bao giờ được gửi.
Trong một trận chiến, người lính trẻ đã hy sinh.
Nhiều năm sau, đồng đội tìm thấy trong ba lô của anh những kỷ vật đơn sơ và lá thư còn dang dở. Dòng cuối cùng vẫn chưa viết xong.
Người mẹ nhận lại kỷ vật của con. Bà không khóc thành tiếng. Bà chỉ lặng lẽ cầm lá thư, áp vào ngực và nói:
“Vậy là con tôi vẫn nhớ đến mẹ…”


