NGƯỜI LÍNH VÀ NHỮNG NGÀY SỐT RÉT RỪNG
Trong những đợt công tác dài ngày tại khu vực rừng núi Lạng Sơn, bác Lê Giáp Vinh từng nhiều lần mắc sốt rét rừng. Một lần bệnh nặng, nhưng bác vẫn kiên quyết không rời nhiệm vụ.
Bác cười nhẹ khi nhắc đến chuyện cũ, như thể đó chỉ là chuyện nhỏ:
“Lính rừng thì ai cũng từng sốt rét, coi như quen.”
Nhưng lần đó thì khác. Sau nhiều ngày hành quân và bám địa bàn, bác lên cơn sốt cao, người rét run giữa rừng sâu. Đồng đội đề nghị cáng bác về tuyến sau, nhưng bác lắc đầu.
“Chưa xong việc, tôi chưa về.”
Đêm ấy, bác nằm trong lán tạm, mồ hôi ướt đẫm áo. Tiếng côn trùng rừng rả rích như không dứt. Bác kể lại:
“Tôi nhắm mắt mà nghĩ, nếu mình gục thì anh em sẽ lo. Thế là tự nhủ phải tỉnh.”
Sáng hôm sau, bác gắng dậy, tiếp tục chỉ đạo công việc. Chỉ đến khi hoàn thành nhiệm vụ, bác mới chịu rút về điều trị. Câu chuyện ấy sau này được anh em nhắc lại như một tấm gương về tinh thần trách nhiệm của người cán bộ quân sự nơi biên cương.



