Bài viết

Người lính và nồi cơm khê giữa rừng mưa

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, bữa cơm đôi khi là thứ rất khó trọn vẹn.

Không phải vì thiếu gạo.

Mà vì mưa rừng, vì hành quân gấp, vì không có điều kiện nấu nướng đầy đủ.

Tôi nhớ một lần năm 1973, đơn vị dừng chân giữa một cánh rừng thấp ven suối.

Trời mưa lất phất từ sáng đến chiều.

Anh nuôi nhóm bếp rất khó vì củi ướt.

Khói bay ra nhiều hơn lửa.

Nhưng cuối cùng cũng nấu được nồi cơm nhỏ cho cả tiểu đội.

Khi mở nồi ra, phần đáy đã khê nhẹ.

Mùi khét lan lên rất rõ.

Một cậu lính trẻ nhìn rồi thở dài:

“Lại cơm khê rồi…”

Nhưng không ai bỏ phần cơm đó.

Anh tiểu đội trưởng chia đều từng nắm nhỏ.

“Khê cũng là cơm, ăn được là tốt rồi.”

Câu nói đơn giản vậy thôi mà khiến cả nhóm im lặng một chút.

Rồi ai cũng ăn.

Có người vừa ăn vừa cười:

“Khê thế này về nhà chắc mẹ mắng.”

Cả tiểu đội lại cười theo.

Tiếng cười hòa trong tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán lá.

Chiến tranh là vậy.

Ngay cả một bữa cơm khê cũng có thể trở thành một kỷ niệm rất rõ trong ký ức.

Không phải vì ngon.

Mà vì nó được ăn cùng nhau, trong một hoàn cảnh mà chỉ cần có cơm nóng đã là may mắn.

Đêm hôm đó, chúng tôi ngủ lại bên suối.

Mưa vẫn không dứt.

Tôi nằm nghe tiếng nước chảy và nghĩ về bữa cơm vừa ăn.

Một bữa cơm không hoàn hảo, nhưng đủ làm ấm bụng và ấm lòng.

Sau này, khi trở về quê, có lần tôi vô tình ăn phải cơm khê.

Tôi bật cười.

Vì ký ức năm ấy lại hiện về rất rõ.

Một nồi cơm khê giữa rừng, nhưng lại là bữa ăn không thể nào quên của một thời tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn