Cựu chiến binh

Người lính và tấm tăng rách dùng để che cả tiểu đội

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những thứ nhỏ bé nhưng lại che chở cho cả một tập thể.

Như tấm tăng rách của đơn vị tôi.

Tấm tăng màu xanh đã theo chúng tôi suốt nhiều năm.

Không còn nguyên vẹn.

Nhiều chỗ vá chằng vá đụp bằng dây dù và vải vụn.

Nhưng nó vẫn được giữ lại vì không có cái khác thay thế.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị tôi trú quân trong một khu rừng trống.

Trời mưa lớn suốt đêm.

Gió thổi mạnh đến mức tấm tăng rung lên bần bật.

Chúng tôi phải căng nó lên giữa hai cây lớn để che cho cả tiểu đội.

Mưa tạt nghiêng khiến nước vẫn chảy vào bên trong.

Nhưng ít nhất cũng đỡ lạnh hơn ngoài trời.

Cả tiểu đội ngồi co lại dưới tấm tăng.

Người này dựa vào người kia.

Không ai than phiền.

Chỉ im lặng nghe mưa rơi.

Một cậu lính trẻ nói nhỏ:

“Tấm tăng này mà rách thêm chắc hết che nổi mình.”

Anh tiểu đội trưởng đáp:

“Còn dùng được là còn tốt.”

Câu nói đơn giản nhưng khiến ai cũng gật đầu.

Có đêm, gió lớn làm một góc tấm tăng bật ra.

Cả nhóm phải chạy ra giữ lại.

Mưa tạt ướt hết người nhưng không ai buông tay.

Vì nếu buông, cả tiểu đội sẽ không còn chỗ trú.

Sau này, tấm tăng được vá thêm rất nhiều lần.

Nhưng nó vẫn theo chúng tôi qua nhiều chặng đường.

Có lúc dùng làm mái che.

Có lúc trải xuống đất làm chỗ nghỉ.

Có lúc căng làm võng tạm giữa rừng.

Tôi không nhớ nó đã rách bao nhiêu lần.

Chỉ nhớ rằng chưa bao giờ nó bị bỏ lại.

Ngày hòa bình, tấm tăng ấy đã cũ đến mức gần như không thể dùng nữa.

Nhưng tôi vẫn giữ lại.

Vì nó không chỉ là một vật dụng.

Mà là chứng nhân của những đêm mưa Trường Sơn, nơi cả một tiểu đội đã cùng nhau sống sót dưới một tấm vải mỏng giữa rừng sâu và bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn