Người lính viết nên sự thật-NĐC
Tôi là Bảo Ninh, một người lính từng đi qua chiến tranh. Những năm ấy, tôi cùng đơn vị hành quân qua nhiều cánh rừng, nhiều chiến trường khác nhau. Chiến tranh không giống như những gì người ta thường tưởng tượng. Không chỉ có chiến thắng. Mà còn có mất mát, im lặng… và những điều không thể quên. Một lần, đơn vị tôi tham gia một trận đánh lớn. Sau trận đánh, chúng tôi quay lại kiểm tra chiến trường. Khung cảnh rất nặng nề. Nhiều đồng đội đã không còn. Chúng tôi thu dọn lại. Gọi tên từn
Tôi là Bảo Ninh, một người lính từng đi qua chiến tranh.
Những năm ấy, tôi cùng đơn vị hành quân qua nhiều cánh rừng, nhiều chiến trường khác nhau.
Chiến tranh không giống như những gì người ta thường tưởng tượng.
Không chỉ có chiến thắng.
Mà còn có mất mát, im lặng… và những điều không thể quên.
Một lần, đơn vị tôi tham gia một trận đánh lớn.
Sau trận đánh, chúng tôi quay lại kiểm tra chiến trường.
Khung cảnh rất nặng nề.
Nhiều đồng đội đã không còn.
Chúng tôi thu dọn lại.
Gọi tên từng người.
Có những cái tên… không còn ai trả lời.
Tôi đứng lặng.
Không biết nói gì.
Chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về.
Nhưng những ký ức ấy vẫn còn.
Tôi bắt đầu viết.
Không phải để kể về chiến công.
Mà để nói về sự thật của chiến tranh.
Tôi nhận ra:
Chiến tranh không chỉ là những gì đã xảy ra,
mà còn là những gì còn lại trong lòng con người.



