NGƯỜI LÍNH VIẾT THƠ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người lính có thói quen viết những câu thơ ngắn vào cuối ngày.
Anh không phải nhà thơ.
Chỉ đơn giản là nhớ nhà thì viết.
Anh từng viết về dòng sông quê, về mùa lúa chín và tiếng mẹ gọi.
Một người bạn đọc được, trêu:
“Sau này về làm nhà thơ nhé.”
Anh cười:
“Tôi chỉ viết cho đỡ nhớ nhà.”
Một ngày, cuốn sổ của anh được trao lại cho người bạn.
Người bạn giữ nó nhiều năm.
Sau này, ông mang về quê.
Người mẹ đọc từng trang.
Có những câu viết rất vụng.
Nhưng bà vẫn cười.
“Đúng là chữ của nó.”
Bà nhận ra nét chữ ngay cả khi không nhìn tên.
Cuốn sổ được cất trong tủ.
Nhiều năm sau, một người cháu học văn.
Cậu tìm thấy cuốn sổ.
Cậu đọc những dòng viết về quê hương.
Cậu nói:
“Chú viết hay quá.”
Người mẹ cười:
“Nó có phải nhà thơ đâu.”
Nhưng với gia đình, những câu chữ ấy quý hơn bất kỳ bài thơ nổi tiếng nào.
Bởi chúng được viết bởi người con mà họ thương yêu.
Cuốn sổ không chỉ lưu những câu thơ.
Nó lưu tiếng lòng của một người trẻ trong những năm tháng xa quê.


