Người mang theo mùa cũ
Anh không mang theo nhiều thứ khi rời đi. Một chiếc ba lô, vài vật dụng cần thiết, và một vài hình ảnh còn rất rõ trong trí nhớ.
Những ngày đầu, anh sợ sẽ quên.
Sợ rằng một lúc nào đó, những chi tiết quen thuộc sẽ mờ đi.
Nhưng rồi, anh nhận ra—ký ức không mất đi theo cách anh tưởng.
Nó không biến mất.
Chỉ thay đổi cách tồn tại.
Một buổi sáng, khi ánh sáng chiếu qua tán lá, anh bất chợt nhớ đến một buổi sáng khác—nơi quê nhà, khi mẹ gọi anh dậy sớm. Không có lý do cụ thể. Chỉ là một sự liên kết rất nhẹ.
Từ đó, anh không còn cố giữ ký ức theo cách cũ.
Không cố nhớ từng chi tiết.
Không cố lặp lại những hình ảnh.
Anh để chúng tự đến.
Và khi đến, chúng không còn là “quá khứ”,
mà trở thành một phần của hiện tại.
Một người hỏi anh: “Cậu có nhớ nhà không?”
Anh suy nghĩ một lúc.
“Không theo cách trước đây.”
Người kia không hiểu ngay.
Nhưng anh biết điều mình nói không dễ giải thích.
Vì “nhớ” không còn là một cảm xúc hướng về một nơi cụ thể,
mà là một trạng thái tồn tại cùng anh, mọi lúc.
Anh không mang theo mùa cũ như một vật thể.
Anh mang nó trong cách mình nhìn ánh sáng,
cách mình nghe một âm thanh,
cách mình dừng lại trong một khoảnh khắc.
Nhiều năm sau, khi trở lại, anh không thấy xa lạ.
Nhưng cũng không thấy hoàn toàn quen thuộc.
Vì anh không “trở về mùa cũ”.
Anh chỉ gặp lại nó—trong một hình thức khác.
Và anh hiểu rằng:
có những điều không cần giữ,
vì chúng chưa từng rời đi.



