Bài viết

Người mang theo túi cứu thương

Thái Văn Hân (sinh ngày 15/5/1956), quê Thạch Mỹ, Thạch Hà, Hà Tĩnh. Ngày 13/3/1975, ông nhập ngũ, công tác tại Tiểu đoàn Trinh sát, Bộ Tham mưu Quân khu 9, giữ cấp bậc Thiếu úy, Y sĩ. Ngày 15/8/1978, trong chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, ông bị thương với nhiều tổn thương ở hai cẳng chân, tai, vùng thái dương và lồng ngực. Những vết thương ấy là minh chứng cho sự cống hiến của một người vừa làm nhiệm vụ chiến đấu, vừa chăm sóc, cứu chữa đồng đội.

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Tơ Tung (Đoàn xã Tơ Tung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chiến trường, ai cũng nhận ra người cầm súng.

Nhưng không phải ai cũng để ý đến người luôn mang bên mình một chiếc túi cứu thương.

Chiếc túi ấy không nặng bằng ba lô đạn.

Nhưng bên trong là hy vọng.

Là băng gạc.

Là thuốc men.

Là những dụng cụ để giành lại sự sống trong từng phút ngắn ngủi.

Ông Thái Văn Hân là một người lính như thế.

Là Thiếu úy, đồng thời là một y sĩ của Tiểu đoàn Trinh sát thuộc Bộ Tham mưu Quân khu 9, ông bước vào những khu vực nguy hiểm không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ quân sự, mà còn để kịp thời cứu chữa đồng đội bị thương.

Người y sĩ trên chiến trường không thể lựa chọn nơi an toàn.

Nơi có đồng đội ngã xuống cũng là nơi họ phải có mặt.

Ngày 15 tháng 8 năm 1978, trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, chính ông lại là người bị thương.

Những vết thương ở hai cẳng chân, vùng đầu, hai tai và lồng ngực trở thành ký ức không thể phai mờ của những năm tháng làm nhiệm vụ.

Có một điều rất đặc biệt ở nghề quân y.

Mỗi ngày đều chứng kiến nỗi đau của người khác.

Nhưng khi chính mình bị thương, điều đầu tiên họ nghĩ đến vẫn thường là đồng đội bên cạnh.

Bởi trong chiến tranh, sự sống của một người nhiều khi phụ thuộc vào việc có ai kịp đến bên mình hay không.

Chiến tranh đã lùi xa.

Chiếc túi cứu thương năm nào có thể không còn nữa.

Nhưng tinh thần của người quân y vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là đặt sự sống của người khác lên trước sự an nguy của bản thân.

Đó là bình tĩnh giữa hiểm nguy.

Đó là lòng nhân ái ngay trong hoàn cảnh khốc liệt nhất.

Câu chuyện của ông Thái Văn Hân nhắc chúng ta rằng, chiến trường không chỉ có những người chiến đấu để chiến thắng.

Còn có những người chiến đấu để giữ lại sự sống.

Và chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của quân đội bằng cả lòng dũng cảm và tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn