NGƯỜI MAY ÁO GIỮA RỪNG
Giữa khu căn cứ, có một lán nhỏ luôn vang tiếng kéo cắt vải. Đó là nơi cô Tư may vá quân phục cho bộ đội. Vải ít, kim chỉ thô, nhưng từng đường may đều chắc chắn. Cô Tư bảo: “Áo có rách, người lính ra trận sẽ lạnh”. Có đêm, cô may đến rớm máu đầu ngón tay, nhưng vẫn không dừng. Ngày mai, đơn vị lại lên đường. Chiến tranh qua đi, không ai nhớ đã có bao nhiêu bộ áo được may trong lán rừng ấy. Nhưng những đường kim thầm lặng ấy đã góp phần giữ ấm cho cả một thời hoa lửa.
Giữa khu căn cứ, có một lán nhỏ luôn vang tiếng kéo cắt vải. Đó là nơi cô Tư may vá quân phục cho bộ đội.
Vải ít, kim chỉ thô, nhưng từng đường may đều chắc chắn. Cô Tư bảo: “Áo có rách, người lính ra trận sẽ lạnh”.
Có đêm, cô may đến rớm máu đầu ngón tay, nhưng vẫn không dừng. Ngày mai, đơn vị lại lên đường.
Chiến tranh qua đi, không ai nhớ đã có bao nhiêu bộ áo được may trong lán rừng ấy. Nhưng những đường kim thầm lặng ấy đã góp phần giữ ấm cho cả một thời hoa lửa.



