Người mẹ
Người mẹ giữ ngọn đèn không tắt
Ở vùng đất Củ Chi đầy hầm địa đạo, mẹ Trần Thị Hòa có bốn người con trai đều tham gia kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ của mẹ là nơi bộ đội thường ghé nghỉ chân trước mỗi trận đánh.
Mỗi tối, mẹ luôn thắp một ngọn đèn dầu trước cửa. Người trong làng gọi đó là “ngọn đèn hy vọng”, vì dù bom đạn có dữ dội đến đâu, mẹ vẫn tin các con sẽ trở về.
Một ngày kia, giấy báo tử của người con cả được gửi về. Mẹ lặng người rất lâu rồi cẩn thận gấp lá thư lại, đặt lên bàn thờ. Chưa đầy một năm sau, mẹ tiếp tục nhận tin người con thứ hai hy sinh nơi chiến trường Quảng Trị.
Người ta sợ mẹ không chịu nổi mất mát. Nhưng tối hôm ấy, ngọn đèn dầu trước cửa nhà mẹ vẫn sáng.
Mẹ nói với bà con:
— “Nếu mẹ gục ngã, ai sẽ thay các con giữ niềm tin?”
Những năm sau đó, mẹ trở thành chỗ dựa tinh thần cho cả xóm. Bộ đội đi qua đều được mẹ nấu cho bát cháo nóng, vá lại chiếc áo rách hay kể một câu chuyện quê nhà để vơi nỗi nhớ.
Ngày hòa bình lập lại, chỉ còn người con út trở về với vết thương trên vai. Anh ôm mẹ bật khóc trước hiên nhà nơi ngọn đèn dầu vẫn cháy suốt bao năm.
Sau này, khi được hỏi điều gì giúp mẹ vượt qua đau thương, mẹ chỉ mỉm cười:
— “Vì mẹ tin rằng sự hy sinh của các con sẽ đổi lấy hòa bình cho đất nước.”
Ngọn đèn dầu năm xưa giờ đã tắt, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn sáng mãi trong lòng người dân quê hương.


