Người mẹ anh hùng Lê Thị Nghê
Giữa vùng đất Quảng Nam kiên cường, nơi những ngọn đồi, dòng sông Thu Bồn đã chứng kiến bao trận chiến khốc liệt, có một câu chuyện đau đớn nhưng vĩ đại, khắc sâu vào ký ức của dân làng: câu chuyện về Mẹ Lê Thị Nghê. Hành động của Mẹ không chỉ là sự hy sinh cá nhân mà đã trở thành một bản anh hùng ca bi tráng, biểu tượng cho lòng dũng cảm phi thường của người phụ nữ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bối cảnh căn cứ và cuộc truy lùng của kẻ thù Vào những năm kháng chiến ác liệt, vùng đất Hiệp Đức, nơi Mẹ Nghê sinh sống, là một căn cứ cách mạng quan trọng. Năm 1969, sau những đợt càn quét dữ dội, quân Mỹ tăng cường lực lượng, dùng bom đạn và tàu chiến truy lùng sát sao lực lượng cách mạng và nhân dân. Trước làn sóng tàn bạo đó, hơn 200 người dân thôn Trà Linh, trong đó có Mẹ Nghê cùng hai con nhỏ là Liên (4 tuổi) và bé Lê Tân (mới 3 tháng tuổi), đã phải men theo núi rừng để ẩn náu trong hang Hòn Kẽm. Cuộc sống trong hang Hòn Kẽm là chuỗi ngày đối mặt với đói khát, bệnh tật và nỗi lo sợ bị phát hiện. Tình hình càng trở nên nguy kịch khi tiếng khóc của bé Lê Tân, đứa con còn quá nhỏ, không thể nào ngăn lại được. Tiếng khóc sữa non ấy vang vọng trong không gian ngột ngạt, đe dọa sự an nguy của tất cả những người đang ẩn náu khỏi làn bom đạn. Quyết định động trời: Chôn sống con để cứu làng Đối diện với cái chết đang cận kề của hàng trăm sinh mạng, Mẹ Nghê đã phải đưa ra một quyết định mà không người mẹ nào trên thế gian có thể dễ dàng chấp nhận: bà phải hy sinh giọt máu ruột rà của mình để cứu lấy đồng bào. Trong đêm mưa gió, khi tiếng súng địch đã rất gần, Mẹ Nghê ôm con bò lên khỏi miệng hang. Trong nước mắt hòa cùng mưa rơi, bà đã dùng tay mình đào và lấp đất lạnh lên đứa con thơ bé bỏng, dứt ruột dứt gan để cháu bé nín tiếng khóc. Hành động này là đỉnh cao của lòng vị tha và tinh thần cách mạng. Chỉ vừa kịp chôn con, Mẹ Nghê lao vội vào hang, cắn mạnh vào môi để kiềm chế tiếng nấc nghẹn ngào, tránh làm lộ vị trí ẩn náu. Nhờ sự hy sinh tột cùng ấy, cán bộ, du kích và người dân trong hang đã an toàn khi quân địch rút đi vào sáng hôm sau. Nỗi ám ảnh đeo đẳng suốt cuộc đời
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, nhưng bi kịch của Mẹ Nghê chưa bao giờ chấm dứt. Nỗi đau mất con đã đeo bám Mẹ suốt phần đời còn lại. Bà thường xuyên rơi vào trạng thái u uất, điên dại, ngày ngày ôm chiếc khăn cũ đi khắp nơi hát ru, miệng lẩm bẩm tìm mộ con, bởi sau khi chôn vội, thi thể cháu bé đã bị thất lạc. Những cơn bệnh tật, tai biến liên tục ập đến, nhưng Mẹ vẫn không thể chết, như thể Mẹ phải sống để gánh chịu nỗi đau không thể nguôi ngoai. Mẹ Lê Thị Nghê là một minh chứng sống động về sự tàn khốc của chiến tranh, buộc những người mẹ phải làm những điều trái với bản năng sinh tồn nhất. Dù chưa chính thức được phong tặng danh hiệu cao quý nhất, câu chuyện của Mẹ vẫn là niềm tự hào và sự kính phục vô bờ bến của nhân dân Quảng Nam nói riêng và cả nước nói chung. Sự hy sinh của Mẹ là bài học vô giá về tinh thần yêu nước, về tình thương yêu đồng chí, đồng bào sâu nặng.



