NGƯỜI MẸ ANH HÙNG LÊ THỊ NGHÊ
Bà Lê Thị Nghê (hay Năm Nghê, khoảng 80 tuổi, quê Quảng Nam) là một người mẹ Việt Nam anh hùng bi hùng, từng chôn sống đứa con 3 tháng tuổi vào ngày 8/10/1969 tại thôn Linh Kiều, xã Hiệp Hòa, huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam. Hành động đau đớn này nhằm cứu sống cả làng khỏi sự truy sát của quân đội Mỹ. Hiện bà vẫn sống với tâm trí điên tỉnh lẫn lộn trong ngôi nhà tạm của mình với nỗi nhớ con không bao giờ nguôi.
Sau trận đánh dữ dội vào đầu tháng 8-1969 của bộ đội và du kích địa phương xã Quế Tân, huyện
Quế Tiên, tỉnh Quảng Nam (tên địa danh của thời kỳ đó) bắn rơi một máy bay, bắn cháy hai tàu
chiến với hơn 50 lính Mỹ chết, tưởng Mỹ khiếp vía không bao giờ trở lại đây nữa. Nhưng sau hai
tháng, vào một sáng ngày đầu tháng 10-1969, Mỹ cho máy bay rải thảm hàng chục tấn bom
xuống xã Quế Tân. Sau đó tàu chiến ngược sông Thu Bồn và máy bay đã đổ xuống đây một sư
đoàn thủy quân lục chiến nhằm hủy diệt vùng căn cứ cách mạng này để bảo vệ tiền đồn Nông
Sơn - một lá chắn trấn thủ che chở Đà Nẵng, Hội An.Lúc này ngoài số dân tự sơ tán, còn hơn
200 người thôn Trà Linh (Quế Tân) được cán bộ và du kích xã đưa vào núi Hòn Kẽm trú ẩn. Bấy
giờ thôn Trà Linh “vườn không nhà trống” nên lính Mỹ tha hồ đốt sạch, phá sạch. Trâu bò cùng
vật nuôi bị bắn chết ngổn ngang, làng quê lúc này điêu tàn trong khói lửa.Trong hang người đông
như thế, trẻ con nhiều nhưng không có cháu nào dưới 3 tuổi nên đám trẻ cũng biết sợ, không
dám khóc mặc dù rất đói. Bà Năm Nghê thời đó 32 tuổi, bế theo hai con nhỏ - cháu gái lớn Lê
Thị Liên, 4 tuổi và cháu trai Lê Tân, 3 tháng tuổi. Bà vừa sợ Mỹ vừa buồn vì chồng mới chết do
bom B52 tại làng.Nhưng khổ nhất là cháu Tân đói sữa, ngày đêm cứ khóc thét, dỗ hoài không
nín. Bà cũng như hàng trăm người trong hang sợ Mỹ nghe tiếng khóc phát hiện nơi trú ẩn của
mọi người và giết hết. Có người động viên Năm Nghê: “Chị nên hi sinh đứa con để bảo toàn tính
mạng dân trong lúc này!”. Nghe vậy bà bàng hoàng lắm, rồi ai cũng thay phiên ôm ấp cháu,
nhưng nó cứ khóc nhiều hơn.Súng vẫn nổ, mọi người ngồi trong hang cứ nghĩ lính biệt kích Mỹ
đang đến gần hang rồi. Lúc này mọi người ngậm ngùi đành nghe theo mấy anh du kích, lại động
viên cô Năm: “Thôi cô hi sinh đứa con đi...!”. Sau hai ngày Sáu Tiền chết do Mỹ giết, đêm đó bà
Năm hôn núm ruột đang khóc: “Mẹ không bao giờ bỏ con, nhưng vì để cứu dân làng, con phải ra
đi...”. Sau khi cháu tắt thở, bà cởi chiếc áo trong người đùm con lại. Bà bế thi thể của con, bò lên
khỏi miệng hang về hướng tây 100m mặc cho mưa rơi, mặc cho đạn pháo bắn rền vang, bà dùng
hai tay móc đất ướt lạnh để an táng con mình.Sau khi khỏa đất xong, bà ngồi thêm một lúc, dưới
ánh chớp của đạn pháo bà thấy lớp đất trên thi thể con đang rục rịch, bà thầm nghĩ: “Con tôi đã
sống lại!”. Nhưng rồi không hiểu sao bà lại bốc thêm đất bỏ lên phần mộ của con. Rồi bà chạy về
hang tối mò đến bé Liên, ôm con vào lòng, cắn răng nức nở. Mọi người vây quanh im lặng chia
buồn cùng mẹ con bà. Bây giờ thì Mỹ không thể phát hiện tiếng khóc của cháu Tân nữa.Cho đến
bây giờ,vì ám ảnh triền miên, nhiều năm qua tâm trí bà tỉnh điên lẫn lộn. Chiếc khăn của đứa con
ngày xưa, đến nay bà vẫn còn giữ và coi đó là “báu vật” bất ly thân. Đêm cũng như ngày, khi
không tỉnh bà bế chi đó hát ru. Rồi có những khi bà đốt nhang, một mình vào rừng miệng nói
lẩm bẩm đi tìm mộ con. Nhưng mộ con của bà đã mất dấu tích sau khi an táng do mưa quá
lớn.Quyết định hi sinh con để bảo vệ dân làng của mẹ Lê Thị Nghê đó là quyết định rất đau
đớn,làm tan nát trái tim của người mẹ nhưng quyết định đó xuất phát từ tình yêu dân làng,đất
nước.Đây sẽ là câu chuyện mà con người Việt Nam sẽ nhớ mãi,khắc ghi trong tim với sự trân
trọng và biết ơn



