Người Mẹ Bên Bến Sông
Một người mẹ ngày ngày chèo đò đưa bộ đội qua sông trong vùng chiến sự ác liệt.
Bến sông làng Đông nằm giữa vùng thường xuyên bị đánh phá.
Ban ngày nước sông đỏ ngầu phù sa, ban đêm chỉ còn ánh trăng mờ phủ lên mặt nước lạnh ngắt.
Bà Phan Thị Mùi năm ấy đã ngoài năm mươi tuổi.
Chồng mất sớm, con trai duy nhất đang chiến đấu ngoài mặt trận.
Khi bộ đội cần người đưa đò qua sông, bà là người đầu tiên tình nguyện.
Chiếc đò gỗ nhỏ của bà đã chở biết bao lượt người vượt dòng nước giữa bom đạn.
Có đêm máy bay quần thảo trên đầu, bà vẫn chống sào giữa dòng.
Một chiến sĩ trẻ lo lắng nói:
“Má xuống hầm đi, nguy hiểm lắm!”
Bà chỉ cười:
“Mấy đứa còn trẻ hơn con tôi nữa.”
Một lần, giữa lúc đang đưa thương binh sang bờ bên kia, bom rơi rất gần khiến sóng đánh lật nghiêng con đò.
Bà Mùi nhảy xuống nước kéo từng người bám lại.
Dòng sông lạnh buốt.
Mảnh bom cắt rách vai bà nhưng bà vẫn cố đưa mọi người vào bờ.
Sau trận ấy, dân làng gọi bà là “người mẹ của bến sông”.
Ngày hòa bình lập lại, bà vẫn ngồi bên bờ sông mỗi chiều như chờ ai đó trở về.



