Người mẹ bên bến sông
Người mẹ bên bến sông
Ngày nào cũng vậy, người mẹ già ra bến sông ngồi chờ con trai. Anh là bộ đội đã nhiều năm chưa trở về. Trước ngày đi, anh hứa: “Khi nào đất nước yên bình, con sẽ về”.
Chiến tranh kết thúc, nhiều người lính trở về làng. Riêng con trai bà vẫn không có tin tức. Mỗi buổi chiều, bà vẫn ra bến sông nhìn những chiếc thuyền qua lại.
Một ngày nọ, một cựu chiến binh tìm đến. Ông mang theo một lá thư đã cũ. Ông nói người con trai của bà đã hy sinh trong một trận đánh, trước khi mất vẫn nhắc đến mẹ.
Bà đọc thư, nước mắt lặng lẽ rơi. Bà không khóc thành tiếng, chỉ nhìn ra dòng sông và nói: “Con ơi, mẹ biết rồi”.
Từ đó, bà không còn ra bến sông để chờ con nữa. Nhưng mỗi khi có đoàn thanh niên đến thăm, bà lại kể câu chuyện về người con trai của mình.
Bà nói: “Các cháu hãy sống thật tốt, bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người”.



