Người mẹ bên bờ sông Bạch Đằng
Bà Nguyễn Thị Đào, quê phường Ngọc Xuyên, thành phố Hải Phòng, là mẹ của ba người con trai — cả ba đều là liệt sĩ. Hai người hy sinh ở chiến trường miền Nam, một người hy sinh khi bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ngày cả ba bức điện báo tử cùng đến, bà Đào chỉ lặng lẽ ra bờ sông Bạch Đằng, nơi chôn rau cắt rốn, ngồi nhìn con sóng vỗ miên man. Hàng xóm tìm thấy bà ngồi đó, mắt khô, tay nắm chặt ba mảnh giấy báo tử. Người ta hỏi:
“Sao mẹ không khóc?”
Bà đáp khẽ:
“Khóc thì các con có sống lại đâu. Mẹ chỉ mong Tổ quốc được yên bình để các con dưới suối vàng được mỉm cười.”
Từ ngày ấy, bà nhận thêm hàng chục người con là bộ đội trẻ đóng quân quanh vùng. Mỗi dịp lễ, Tết, các anh lại về thăm, bà nấu nồi canh rau, nồi cơm trắng, bảo:
“Cứ coi như nhà mình, các con ăn đi, mẹ vui rồi.”
Năm 1995, Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Khi đoàn thanh niên phường đến thăm, bà nắm tay một bạn trẻ, nói:
“Các con ạ, xương máu cha anh đã đổ xuống cho các con được học, được cười. Đừng quên sống sao cho xứng đáng.”
Giờ đây, bên bờ sông Bạch Đằng, người ta dựng một tấm bia nhỏ ghi:
“Nơi đây, Mẹ Nguyễn Thị Đào từng tiễn ba người con ra trận và đón cả dân tộc về trong hòa bình.”
Hằng năm, mỗi mùa tri ân, đoàn viên thanh niên lại về thắp hương, ngồi bên sông nghe kể chuyện “Mẹ bên bờ Bạch Đằng” — như một bài học về lòng yêu nước và đức hy sinh vô bờ.


