Khác

NGƯỜI MẸ BÊN CỬA SỔ

Quảng Ninh25/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một chuyến đi về nguồn, tôi gặp một cụ bà đã ngoài tám mươi tuổi.

Căn nhà của cụ nằm cuối một con đường nhỏ.

Điều khiến tôi chú ý là bên cửa sổ có một chiếc ghế gỗ cũ.

Cụ nói đó là nơi cụ thường ngồi chờ con.

Con trai cụ nhập ngũ khi mới hai mươi tuổi.

Ngày tiễn con, cụ đứng bên cửa sổ cho đến khi bóng con khuất hẳn.

Sau đó là những năm tháng chờ đợi.

Thỉnh thoảng cụ nhận được thư.

Mỗi lá thư đều được cụ đọc đi đọc lại.

Có lá thư kể về đồng đội.

Có lá thư hỏi thăm sức khỏe của mẹ.

Có lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng.

Nhưng đối với cụ, mỗi lá thư đều quý giá.

Rồi một ngày, thư không còn đến.

Cụ vẫn chờ.

Mỗi khi nghe tiếng xe ngoài đường, cụ lại ra cửa.

Mỗi lần có người lạ đến, cụ đều hy vọng.

Nhưng người con không trở về.

Nhiều năm sau, gia đình nhận được tin anh đã hy sinh.

Cụ khóc rất nhiều.

Nhưng cụ vẫn giữ chiếc ghế bên cửa sổ.

Tôi hỏi:

“Bà vẫn ngồi ở đây sao?”

Cụ cười:

“Ngày trước chờ con. Bây giờ ngồi đây nhớ con.”

Tôi không biết nói gì.

Một chiếc ghế bình thường bỗng trở thành chứng nhân cho hàng chục năm của một người mẹ.

Chiến tranh đã kết thúc từ rất lâu.

Nhưng với những người mẹ mất con, có lẽ chiến tranh không bao giờ thực sự kết thúc.

Nỗi nhớ vẫn còn.

Cái tên vẫn còn.

Và chiếc ghế bên cửa sổ vẫn còn đó.

Tôi hiểu rằng khi chúng ta nói “đất nước đã hòa bình”, điều đó không có nghĩa mọi vết thương đều biến mất.

Có những vết thương nằm sâu trong ký ức.

Vì vậy, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hòa bình.

Mỗi lần nhìn thấy một người mẹ liệt sĩ, tôi tự nhắc mình phải sống tốt hơn.

Bởi phía sau tuổi trẻ bình yên của chúng tôi là những người mẹ đã từng tiễn con ra trận và chờ con trong vô vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn