Người Mẹ Bên Dòng Sông
Ở vùng Đồng Tháp Mười có một người phụ nữ tên Nguyễn Thị Tư mà ai cũng gọi bằng cái tên thân thương “Má Tư”. Chồng mất sớm, bà sống cùng con trai duy nhất là Nguyễn Văn Lợi trong căn nhà lá nhỏ ven sông.
Khi chiến tranh lan rộng, khu vực bà sống trở thành nơi hoạt động bí mật của cách mạng. Thấy bộ đội thiếu nơi trú ẩn, bà âm thầm đào hầm dưới nền nhà để nuôi giấu cán bộ.
Ban ngày bà chèo xuồng đi bán cá ngoài chợ, ban đêm lặng lẽ nấu cơm tiếp tế cho bộ đội. Dù cuộc sống thiếu thốn, bà luôn dành phần gạo ngon nhất cho những người lính.
Con trai bà là Nguyễn Văn Lợi cũng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Mỗi lần nhận được thư con, bà lại mừng đến rơi nước mắt.
Một đêm năm 1972, địch bất ngờ càn vào làng. Chúng nghi ngờ nhà Má Tư nuôi giấu cán bộ nên kéo đến khám xét.
Lúc ấy trong hầm bí mật có hai thương binh đang nằm điều trị.
Má Tư bình tĩnh mở cửa tiếp chuyện địch. Bà giả vờ đau yếu, vừa ho vừa nhóm bếp nấu cháo. Trong lúc lính lục soát quanh nhà, bà cố tình làm đổ nồi nước sôi khiến chúng mất cảnh giác.
Nhờ vậy, hai thương binh dưới hầm thoát nạn.
Ít tháng sau, bà nhận giấy báo tử của con trai. Nguyễn Văn Lợi hy sinh trong một trận đánh lớn.
Người ta tưởng Má Tư sẽ gục ngã nhưng bà chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi tiếp tục nuôi giấu bộ đội.
Bà nói: “Con tôi mất rồi, nhưng đất nước còn chiến tranh thì tôi vẫn phải giúp các chú bộ đội.”
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, rất nhiều cựu chiến binh trở lại thăm Má Tư. Họ ôm chầm lấy bà và gọi: “Má ơi!”
Trong căn nhà nhỏ ven sông, bà vẫn giữ chiếc áo bộ đội cũ của con trai như một kỷ vật thiêng liêng.



