NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG SÔNG CÀNG LONG: KHÚC VĨ THANH THỜI HOA LỬA
Có những cuộc đời bình lặng như dòng nước Càng Long, nhưng ẩn sâu dưới mặt sông phẳng lặng ấy là cả một đại dương hy sinh thầm lặng. Mẹ là Nguyễn Thị Dương (1926 – 2011), người con gái đất Phương Thạnh, Trà Vinh, người đã đi qua thế kỷ bằng đôi chân gầy và trái tim can trường của một người mẹ Việt Nam.
1. Thuở mặn nồng và lời thề sỏi đá
Năm 1925, ở cái vùng đất ven sông ấy, có chàng trai Phạm Văn Tư cũng mang trong mình dòng máu chân chất của người miền Tây. Mẹ Dương bén duyên với ông, họ cùng nhau xây dựng một gia đình nhỏ giữa lúc đất nước còn oằn mình dưới gót giày xâm lược.
Chín lần vượt cạn là chín lần mẹ đối diện với cửa tử để mang lại sự sống cho đời. Bảy người con trai và hai người con gái – chín mầm sống ấy lớn lên bằng hạt gạo quê nghèo và những lời ru ngọt ngào của mẹ. Nhưng trong những câu hát ấy, không chỉ có hình bóng cánh cò, mà còn có cả tình yêu nước nồng nàn được mẹ nhen nhóm vào tâm hồn các con ngay từ thuở nằm nôi.
2. Khi những đứa con rời vòng tay mẹ
Thời hoa lửa ập đến, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên từ những cánh rừng, những bến sông. Mẹ Dương không giữ các con cho riêng mình. Mẹ hiểu rằng, để có một mái nhà yên ấm, phải có một đất nước tự do.
Phạm Văn Bé – Đứa con của ngày đầu năm: Ngày 01/01/1964, khi hương xuân còn vương trên những nhành mai, người con trai cả Phạm Văn Bé lên đường. Anh mang theo hành trang là lời dặn của mẹ và cấp bậc Thượng sỹ trong lực lượng địa phương quân. Tám năm ròng rã chiến đấu, đến ngày 07/07/1972, trong một trận phục kích ác liệt tại ấp Phú Thạnh, anh đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ. Anh ra đi trên tay đồng đội khi đang trên đường về xã Bình Phú, để lại nỗi đau xé lòng nhưng đầy kiêu hãnh cho người mẹ nơi quê nhà.
Phạm Văn Kiệt – Ngọn lửa nối tiếp: Nỗi đau mất con chưa nguôi, tháng 2 năm 1974, người con trai thứ Phạm Văn Kiệt lại tiếp bước anh mình. Chỉ một tháng sau khi tham gia cách mạng, anh hy sinh vào ngày 06/3/1974. Hai người con, hai Thượng sỹ anh dũng, đã hóa thân vào cỏ cây sông nước để bảo vệ hình hài Tổ quốc.
3. Nước mắt chảy vào trong
Nhiều người hỏi mẹ lấy đâu ra sức mạnh để chịu đựng nỗi đau mất con đến hai lần? Mẹ không trả lời, mẹ chỉ nhìn ra cánh đồng lúa xanh rì. Với mẹ, mỗi bông lúa trĩu hạt, mỗi nhành cây ngọn cỏ ở Càng Long này đều có một phần máu thịt của các con mẹ hòa quyện vào đó. Mẹ sống đến năm 2011, hưởng thọ 85 tuổi, trọn vẹn một đời tần tảo và hy sinh.
Lời tri ân muộn màng nhưng thiêng liêng: Ngày 04/8/2014, theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho mẹ Nguyễn Thị Dương. Tấm bằng Tổ quốc ghi công không chỉ là sự ghi nhận, mà là một nén



