“Người mẹ bên ga Đồng Hới”
Câu chuyện về một người mẹ nhiều năm liền ra ga tàu Đồng Hới để chờ tin con trai hy sinh trong chiến tranh, được nhiều cựu binh miền Trung nhắc lại như một ký ức không thể quên sau ngày hòa bình.
Ông Nguyễn Xuân Cường kể rằng sau năm 1975, ông thường đi ngang ga Đồng Hới để vào Nam tìm đồng đội cũ. Trong nhiều năm liền, ông luôn nhìn thấy một người mẹ lớn tuổi ngồi ở chiếc ghế gỗ cũ gần sân ga.
Bà tên là Nguyễn Thị Lành.
Con trai bà nhập ngũ năm 1972 rồi mất liên lạc tại chiến trường Quảng Trị. Giấy báo tử không rõ nơi hy sinh nên gia đình gần như không có tin tức gì thêm.
Ông Cường kể:
“Ngày nào bà cũng mang theo một chiếc túi vải cũ, trong đó có ảnh con trai và vài gói bánh.”
Mỗi khi tàu dừng ở ga, bà lại hỏi những cựu binh xuống tàu xem có ai từng biết con mình không.
Nhiều người thương bà nên dần dần quen mặt. Có người mang cho bà ly nước, có người ngồi trò chuyện vài phút rồi lại lên đường.
Suốt gần hai mươi năm, bà vẫn giữ thói quen ra ga.
Một ngày đầu những năm 1990, một cựu chiến binh từ Quảng Trị trở về nhận ra tấm ảnh trong tay bà. Ông nhớ đã từng chiến đấu cùng đơn vị với người con trai ấy.
Nhờ thông tin đó, gia đình cuối cùng tìm được nơi an táng của anh tại nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn.
Ngày vào thăm mộ con lần đầu tiên, bà Lành chỉ ngồi rất lâu bên hàng bia trắng, tay đặt lên tấm bia có tên con trai mà không nói gì.
Ông Cường kể rằng hình ảnh ấy khiến ông nhớ mãi:
“Có những người mẹ đã đi qua gần cả cuộc đời chỉ để chờ một tin tức về con mình.”



