“Người mẹ bên hiên nhà và ký ức không ngủ”
Câu chuyện về người mẹ có con hy sinh trong chiến tranh, vẫn giữ niềm tin và ký ức về con suốt đời
Mẹ Trần Thị Nhàn có một người con trai duy nhất tham gia chiến đấu trong thời kỳ kháng chiến. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo ước mơ giản dị về một ngày đất nước hòa bình.
Ngày nhận tin con hy sinh, mẹ không khóc nhiều như người ta nghĩ. Mẹ chỉ lặng im rất lâu, rồi quay sang thắp nén hương đầu tiên cho con. Từ hôm đó, gian nhà nhỏ của mẹ luôn có một góc thờ trang nghiêm, nơi mẹ đặt di ảnh con trai và giữ gìn cẩn thận từng kỷ vật còn lại.
Mỗi buổi chiều, mẹ thường ngồi trước hiên nhà, nhìn ra con đường đất đỏ trước ngõ. Có lúc hàng xóm thấy mẹ như đang chờ ai đó trở về. Mẹ bảo: “Con tôi đi làm nhiệm vụ, chưa về thôi.”
Thời gian trôi qua, tóc mẹ bạc dần, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về một niềm tin không đổi. Với mẹ, con trai không bao giờ mất đi, chỉ là đang ở đâu đó trong ký ức của đất nước.



