NGƯỜI MẸ BÊN VƯỜN CHUỐI
Vườn chuối sau nhà là nơi bà Sen chăm sóc suốt nhiều năm.
Ngày trước, con trai bà thường giúp mẹ trồng chuối.
Anh thích nhất những buồng chuối lớn.
Mỗi khi cây ra quả, anh thường đứng ngắm rất lâu.
Ngày anh lên đường, bà dặn nếu có dịp về thì nhớ ăn chuối nhà mình.
Anh cười và bảo nhất định.
Nhưng anh không trở về.
Bà vẫn chăm vườn.
Mỗi mùa chuối ra quả, bà lại hái một nải đẹp nhất đặt lên bàn thờ.
Nhiều người khuyên bà chặt vườn để trồng thứ khác.
Bà không đồng ý.
Bà nói cây chuối không chỉ cho quả.
Nó còn giữ một phần ký ức của con bà.
Về sau, vườn chuối trở thành nơi các cháu chơi.
Bà kể cho chúng nghe chuyện người bác.
Đứa nào cũng biết bác thích chuối.
Một lần, một cháu hỏi nếu bác còn sống thì có ăn hết nải chuối này không.
Bà cười.
Bà nói chắc ăn không hết đâu, phải chia cho mọi người.
Cả lũ trẻ cười theo.
Nhờ vậy, câu chuyện về người đã mất không chỉ có nước mắt.
Nó có cả tiếng cười.
Bà muốn các cháu nhớ người bác như một chàng trai vui tính, chứ không chỉ là một người đã hy sinh.
Năm cuối đời, bà yếu.
Không còn tự chăm vườn được.
Các con thay nhau làm.
Sau khi bà mất, gia đình vẫn giữ lại vài cây chuối.
Mỗi mùa quả chín, họ vẫn hái nải đẹp nhất đặt lên bàn thờ.
Một khu vườn nhỏ đã trở thành nơi ký ức của một người con tiếp tục lớn lên cùng nhiều thế hệ.



