Người mẹ bốn lần tự tay đắp mộ cho con giữa lòng địch
Huyện Củ Chi (TP. Hồ Chí Minh) được mệnh danh là "Đất thép thành đồng" nhờ hệ thống địa đạo và tinh thần bám trụ kiên cường của người dân, và mẹ Nguyễn Thị Nâu chính là hiện thân của tinh thần đó. Sống tại vùng đất bị bom cày đạn xới mỗi ngày, mẹ Nâu có 6 người con thì đã có đến 4 người con trai lần lượt ngã xuống trên chiến trường.
Sống ngay trong vùng kiểm soát gắt gao của địch, việc nuôi giấu cán bộ là một công việc cực kỳ nguy hiểm, có thể trả giá bằng cả mạng sống bất cứ lúc nào. Mẹ Nâu cùng hai người con gái đã bí mật đào hầm nuôi giấu chiến sĩ ngay dưới các gốc cây mít và bụi tre già xung quanh nhà. Để ngụy trang, mẹ thả cỏ, nuôi bò ngay trên khu vực miệng hầm. Cứ mỗi lần lính càn quét đi qua, mẹ lại thản nhiên ra dắt bò, cắt cỏ, dùng tiếng gọi trâu bò để ra ám hiệu cho các chiến sĩ bên dưới nằm im, bảo toàn lực lượng.
Nỗi đau lớn nhất đời mẹ là cả bốn lần các con trai hy sinh, mẹ đều nhận tin trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Địch bao vây tứ phía, không thể tổ chức mai táng rình rang, cũng không thể khóc thành tiếng vì sợ lộ cơ sở cách mạng. Mỗi lần như vậy, mẹ lại nuốt nước mắt vào trong, cùng người dân làng lặng lẽ đợi đến đêm khuya, lợi dụng lúc địch lơ là để ra chiến trường gom nhặt thi thể của con.
Chính tay người mẹ già nua ấy đã 4 lần tự tay xúc từng xẻng đất, đắp vội những nấm mồ tròn cho các con ngay giữa vành đai đạn lạc của địch. Mẹ đắp mộ mà không dám dựng bia, phải ngụy trang bằng lá cây khô để xua tan sự chú ý của quân thù. Bốn nấm mồ của bốn người con trai là bốn vết thương rớm máu trong lòng mẹ, nhưng chưa bao giờ mẹ lung lạc ý chí. Mẹ vẫn kiên cường bám trụ lại mảnh đất Củ Chi cho đến ngày cờ đỏ sao vàng tung bay trên dinh độc lập.



