Người mẹ chèo đò trên dòng sông lửa
Giữa mưa bom bão đạn trên dòng sông Nhật Lệ, mẹ Nguyễn Thị Suốt vẫn ngày đêm chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông. Sự dũng cảm và tinh thần cống hiến của mẹ đã trở thành biểu tượng đẹp của hậu phương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Có những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng bằng những công việc bình dị mà phi thường. Mẹ Nguyễn Thị Suốt là một trong những tấm gương như thế. Hình ảnh người phụ nữ tuổi đã ngoài năm mươi vẫn ngày đêm chèo đò giữa bom đạn đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam.

Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1908 tại xã Bảo Ninh, thị xã Đồng Hới (nay là thành phố Đồng Hới), tỉnh Quảng Bình. Cuộc sống của mẹ gắn liền với nghề chài lưới và chèo đò trên sông Nhật Lệ. Những năm chiến tranh chống Mỹ, Quảng Bình là địa phương thường xuyên hứng chịu các đợt đánh phá ác liệt bởi đây là tuyến giao thông quan trọng chi viện cho chiến trường miền Nam.
Trước yêu cầu của cuộc kháng chiến, việc vận chuyển bộ đội, thương binh, vũ khí và lương thực qua sông Nhật Lệ trở thành nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Dù tuổi đã cao, mẹ Nguyễn Thị Suốt vẫn tình nguyện đảm nhận công việc chèo đò phục vụ tiền tuyến.
Ngày cũng như đêm, bất kể mưa gió hay bom đạn, mẹ vẫn bình tĩnh đưa từng chuyến đò vượt sông. Nhiều lần máy bay địch quần thảo, bom nổ ngay trên mặt nước, nhưng mẹ vẫn kiên quyết bám tay chèo, đưa mọi người sang bờ an toàn rồi lại quay trở về đón chuyến khác.
Đồng đội và nhân dân kể lại rằng, mỗi khi nghe tiếng máy bay, mẹ không hề hoảng sợ. Với kinh nghiệm nhiều năm trên sông nước, mẹ khéo léo điều khiển con đò lợi dụng địa hình, màn đêm và làn khói bom để tránh sự phát hiện của đối phương. Chính sự bình tĩnh ấy đã giúp hàng nghìn lượt cán bộ, chiến sĩ và hàng hóa được vận chuyển an toàn.
Không chỉ làm nhiệm vụ đưa đò, mẹ còn động viên các chiến sĩ trẻ trước giờ lên đường làm nhiệm vụ. Đối với nhiều người lính, hình ảnh người mẹ với mái tóc bạc, nụ cười hiền hậu và đôi tay rắn rỏi chèo đò giữa bom đạn đã trở thành nguồn động viên lớn lao, tiếp thêm niềm tin và nghị lực để họ hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận đánh phá ác liệt của không quân Hoa Kỳ vào khu vực sông Nhật Lệ, mẹ Nguyễn Thị Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với quân và dân Quảng Bình.
Để ghi nhận những cống hiến đặc biệt ấy, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu Anh hùng Lao động. Hình tượng của mẹ còn được nhà thơ Tố Hữu khắc họa trong bài thơ "Mẹ Suốt", với những câu thơ đã trở nên quen thuộc đối với nhiều thế hệ người Việt Nam:
"Gan chi gan rứa, mẹ nờ,
Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai..."
Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ có tượng đài Mẹ Suốt được dựng lên để tưởng nhớ người phụ nữ bình dị đã dành trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc. Mỗi năm, rất nhiều người dân và du khách đến đây dâng hương, tưởng niệm và tìm hiểu về câu chuyện đầy xúc động của mẹ.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, Mẹ Suốt là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự tận tụy và tinh thần cống hiến không điều kiện. Trong thời bình, tinh thần ấy được tiếp nối bằng trách nhiệm trong học tập, lao động, sẵn sàng vượt qua khó khăn để góp phần xây dựng quê hương, đất nước.
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Suốt nhắc nhở chúng ta rằng, chiến thắng của dân tộc được tạo nên không chỉ bởi những người trực tiếp chiến đấu nơi tiền tuyến mà còn bởi biết bao con người bình dị ở hậu phương. Những mái chèo lặng lẽ trên dòng sông Nhật Lệ năm nào đã góp phần đưa đất nước đến ngày thống nhất, để hôm nay mỗi người Việt Nam được sống trong hòa bình và tiếp tục viết nên những câu chuyện đẹp bằng chính sự cống hiến của mình.



