Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ chỉ còn lại hai tiếng “Tổ quốc”

Mẹ Phạm Thị Vui là người phụ nữ nông dân chất phác của vùng quê Đức Mỹ. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Mẹ đã chịu đựng nỗi đau lớn lao khi lần lượt tiễn chồng và người con trai duy nhất hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ là biểu tượng cho lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.

Vĩnh Long03/06/2026Đoàn Trường Kỹ thuật & Công nghệ (Đoàn Đại học Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những con đường quê ở xã Đức Mỹ hôm nay đã được bê tông hóa, rợp bóng cây xanh và vang tiếng trẻ nhỏ đến trường. Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là vùng đất hứng chịu biết bao bom đạn chiến tranh. Trong những năm tháng khốc liệt ấy, có một người mẹ bình dị đã lặng lẽ dâng hiến những điều quý giá nhất của đời mình cho đất nước – đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Vui. Sinh năm 1922 tại xã Đức Mỹ, huyện Càng Long, Mẹ Phạm Thị Vui lớn lên giữa vùng quê nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Mẹo, người thanh niên cùng quê giàu lòng cách mạng. Cuộc sống gia đình tuy vất vả nhưng đầm ấm với hai người con trai. Thế nhưng, chiến tranh đã không cho họ được hưởng trọn vẹn hạnh phúc bình dị ấy. Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đồng chí Nguyễn Văn Mẹo tham gia hoạt động cách mạng, giữ chức vụ Ủy viên Ban cán sự Nông hội. Ông không chỉ vận động quần chúng mà còn trực tiếp tiếp tế lương thực cho các đơn vị chiến đấu của địa phương. Ngày 18 tháng 8 năm 1966, trong một lần làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực cho lực lượng địa phương quân huyện Càng Long, đồng chí Nguyễn Văn Mẹo bị máy bay địch ném bom tại ấp Nhuận Thành, xã Đức Mỹ và anh dũng hy sinh. Tin dữ đến với gia đình như một nhát cắt đau đớn. Người chồng, người trụ cột của gia đình đã mãi mãi không trở về. Nhưng nỗi đau ấy chưa phải là tận cùng của mất mát. Nén đau thương vào lòng, Mẹ Phạm Thị Vui tiếp tục nuôi dạy các con trưởng thành, động viên con nối tiếp con đường cách mạng của cha. Người con trai Nguyễn Văn Sỉ sớm tham gia lực lượng cách mạng, đảm nhận nhiệm vụ Trạm phó trong đơn vị chiến đấu. Những năm cuối thập niên 1960, chiến trường miền Nam ngày càng khốc liệt. Các căn cứ cách mạng liên tục bị địch càn quét, tấn công bằng hỏa lực mạnh. Dẫu biết hiểm nguy luôn cận kề, người thanh niên Nguyễn Văn Sỉ vẫn kiên cường bám trụ. Ngày 29 tháng 4 năm 1970, trong trận chiến đấu chống địch đổ quân nhằm bảo vệ căn cứ cách mạng, đồng chí Nguyễn Văn Sỉ đã anh dũng hy sinh. Lần thứ hai nhận giấy báo tử, người mẹ già gần như gục ngã. Chồng mất, con trai hy sinh, những người thân yêu nhất lần lượt nằm lại giữa chiến trường. Nhưng cũng như biết bao bà mẹ Việt Nam trong thời chiến, Mẹ Phạm Thị Vui không cho phép mình đắm chìm trong đau thương. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của chồng và con là để quê hương được độc lập, để thế hệ mai sau được sống trong hòa bình. Sau ngày đất nước thống nhất, Mẹ tiếp tục sống cuộc đời bình dị trên mảnh đất quê hương. Dấu vết chiến tranh dần lùi xa, nhưng những ký ức về người chồng và người con đã ngã xuống vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người mẹ. Đối với Mẹ Phạm Thị Vui, chiến tranh không chỉ là những trận đánh hay những năm tháng bom rơi đạn nổ. Chiến tranh là những lần tiễn người thân ra đi mà không biết ngày trở lại. Là những đêm dài ngóng tin trong thấp thỏm. Là những giọt nước mắt lặng thầm khi nhận tin người thân đã hóa thành bất tử. Năm 2007, Mẹ qua đời, khép lại cuộc đời của một người phụ nữ đã dành trọn tuổi thanh xuân, hạnh phúc gia đình và những người thân yêu nhất cho Tổ quốc. Ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”, ghi nhận những hy sinh to lớn của Mẹ và gia đình trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Hôm nay, khi đất nước hòa bình và phát triển, câu chuyện của Mẹ Phạm Thị Vui vẫn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của độc lập, tự do. Trong thời hoa lửa, Mẹ đã mất đi chồng và con trai, nhưng đổi lại, quê hương có được hòa bình. Và chính những người mẹ như Mẹ Phạm Thị Vui đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn