NGƯỜI MẸ CHỞ BỘ ĐỘI QUA DÒNG SÔNG LỬA
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình là một trong những địa phương chịu nhiều bom đạn nhất của miền Bắc. Nằm gần giới tuyến, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá thường xuyên của không quân và hải quân Mỹ. Giữa những ngày tháng ác liệt ấy, có một người mẹ bình dị đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước, đó là Mẹ Suốt.
Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1908 tại Đồng Hới, Quảng Bình. Cuộc sống của mẹ gắn liền với sông nước. Trước chiến tranh, mẹ làm nghề chèo đò trên sông Nhật Lệ. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, công việc quen thuộc ấy lại trở thành một nhiệm vụ đặc biệt đối với cách mạng.
Sông Nhật Lệ là tuyến giao thông quan trọng phục vụ việc vận chuyển bộ đội, hàng hóa và vũ khí. Đối phương thường xuyên ném bom nhằm ngăn chặn hoạt động qua lại trên dòng sông. Trong hoàn cảnh ấy, dù tuổi đã cao, mẹ Suốt vẫn tình nguyện dùng chiếc đò nhỏ của mình để đưa bộ đội và hàng hóa vượt sông.
Điều khiến tôi khâm phục nhất là lòng dũng cảm của mẹ. Trong khi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, mẹ vẫn bình tĩnh chèo đò giữa làn khói lửa. Có những lúc máy bay xuất hiện ngay trên đầu, mặt sông rung chuyển bởi tiếng nổ, nhưng mẹ vẫn tiếp tục công việc của mình.
Những chuyến đò của mẹ không chỉ chở người mà còn chuyên chở niềm tin và ý chí chiến đấu. Đối với các chiến sĩ hành quân qua sông, hình ảnh người mẹ già kiên cường giữa bom đạn đã trở thành nguồn động viên rất lớn. Nhiều người sau này vẫn nhớ mãi dáng hình nhỏ bé nhưng đầy nghị lực ấy.
Trong suốt những năm chiến tranh, mẹ Suốt đã thực hiện hàng nghìn chuyến đò phục vụ kháng chiến. Mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nguy cơ hy sinh. Tuy nhiên, mẹ chưa bao giờ từ chối nhiệm vụ. Mẹ hiểu rằng mỗi người lính được đưa qua sông an toàn là thêm một phần sức mạnh cho cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.
Khi tìm hiểu về cuộc đời mẹ, tôi nhận ra rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác hay vị trí xã hội. Mẹ chỉ là một người lao động bình thường nhưng đã làm được những điều phi thường bằng sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm.
Điều khiến tôi xúc động là mẹ không xem những việc mình làm là chiến công. Với mẹ, đó đơn giản là trách nhiệm của một người dân khi đất nước cần. Chính sự giản dị ấy làm cho hình ảnh của mẹ càng trở nên cao đẹp hơn.
Năm 1968, trong một trận đánh phá của không quân Mỹ, mẹ Suốt anh dũng hy sinh. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với quân và dân Quảng Bình. Tuy nhiên, hình ảnh người mẹ chèo đò giữa bom đạn vẫn sống mãi trong ký ức của nhiều thế hệ.
Ngày nay, nhắc đến Quảng Bình thời chiến, nhiều người vẫn nhớ đến Mẹ Suốt như một biểu tượng của lòng dũng cảm. Những câu chuyện về mẹ được kể lại trong sách báo, thơ ca và các hoạt động giáo dục truyền thống.
Đối với tôi, Mẹ Suốt là hiện thân của vẻ đẹp người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa. Không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng mẹ đã góp phần quan trọng vào công cuộc kháng chiến bằng chính đôi tay và tấm lòng của mình. Cuộc đời mẹ là minh chứng rằng những con người bình dị cũng có thể tạo nên những điều vĩ đại.
Câu chuyện về Mẹ Suốt giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về sự hy sinh của cha ông trong chiến tranh. Đồng thời, đó cũng là bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và ý chí vượt qua khó khăn vì lợi ích chung của dân tộc.



