Người mẹ chờ con
Ở một làng quê yên bình, mẹ Sáu tiễn chồng và hai người con trai ra trận. Ngày tiễn con đi, mẹ dặn dò: “Vì Tổ quốc, các con hãy cố gắng chiến đấu thật tốt.” Từ đó, mẹ ở nhà vừa làm ruộng, vừa tham gia nuôi giấu cán bộ, luôn hướng về chiến trường xa.
Chiến tranh kéo dài, một người con của mẹ hy sinh, người còn lại bặt tin. Dù đau đớn, mẹ Sáu vẫn kiên cường, tin tưởng vào ngày đất nước độc lập. Đến ngày hòa bình, người con út trở về trong vòng tay mẹ. Nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt mẹ là dấu ấn của những năm tháng chờ đợi, hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa.



