NGƯỜI MẸ CHỜ CON TỪ PHÍA BIỂN
Trong những câu chuyện về Gạc Ma, có một câu chuyện không bao giờ được viết hết. Đó là câu chuyện về những người mẹ. Những người mẹ đã tiễn con trai lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, rồi cả đời ngóng chờ một ngày con trở về. Ngày con nhập ngũ, mẹ chỉ nghĩ con đi làm nhiệm vụ. Mẹ đâu biết đó có thể là lần cuối cùng nhìn thấy con.

Trong ký ức của người mẹ, người lính trẻ năm nào vẫn luôn là cậu con trai của gia đình.
Là đứa trẻ từng chạy chơi trước sân.
Là người con từng phụ mẹ những công việc nhỏ trong nhà.
Là chàng trai mang theo hành trang lên đường với lời hẹn ngày trở về.
Rồi chiến tranh và những biến động của lịch sử đã khiến lời hẹn ấy không bao giờ thành hiện thực.
Sau ngày 14 tháng 3 năm 1988, nhiều gia đình nhận được tin người thân hy sinh.
Có những người mẹ không thể tin con mình đã ra đi.
Có người vẫn giữ nguyên căn phòng của con.
Vẫn giữ những bộ quần áo cũ.
Vẫn cất những bức ảnh đã phai màu.
Và đôi khi, trong những ngày biển động, họ lại nhìn ra phía xa như thể con mình đang trở về.
Biển đối với họ vừa là nơi con hy sinh, vừa là nơi họ gửi gắm nỗi nhớ.
Mỗi năm đến tháng Ba, những người mẹ ấy lại nhớ về ngày con lên đường.
Ngày ấy, con còn trẻ.
Còn mẹ cũng chưa già.
Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi.
Mái tóc mẹ bạc dần.
Đôi mắt ngày một yếu.
Chỉ có nỗi nhớ con là không bao giờ cũ.
Có lẽ, điều đau đớn nhất của một người mẹ mất con không phải chỉ là sự chia lìa.
Mà là không biết con đã sống những giây phút cuối cùng như thế nào.
Con có đau không?
Có nhớ nhà không?
Có nghĩ về mẹ không?
Những câu hỏi ấy không bao giờ có câu trả lời.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Những người mẹ ấy có quyền tự hào về con mình.
Bởi những người con của họ đã không ra đi vô nghĩa.
Họ đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biển đảo quê hương.
Họ đã trở thành một phần của lịch sử.
Và tên tuổi của họ được cả dân tộc ghi nhớ.
Ngày hôm nay, khi những con tàu vẫn ra khơi, khi lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay giữa biển trời, ở đâu đó những người mẹ của các liệt sĩ Gạc Ma có thể đã không còn nữa.
Nhưng tình yêu của họ dành cho con vẫn còn.
Nó nằm trong từng bức ảnh.
Trong từng kỷ vật.
Trong những câu chuyện được kể qua nhiều thế hệ.
Và trong mỗi nén hương được thắp lên trước những người đã hy sinh.
Biển Gạc Ma hôm nay vẫn xanh.
Sóng vẫn vỗ.
Nhưng ở phía sau mỗi con sóng là một câu chuyện.
Một người lính.
Một gia đình.
Một người mẹ.
Và một lời chờ đợi đã kéo dài suốt cả cuộc đời.



