Người mẹ của căn bếp rừng
Giữa khu căn cứ sâu trong rừng, căn bếp của bà Ba lúc nào cũng đỏ lửa. Không ai biết bà đến từ khi nào, chỉ biết khi bộ đội tới đây, bà đã có mặt. Mỗi sáng, bà dậy từ khi trời còn tối. Củi ướt, gạo ít, nhưng bà vẫn xoay xở để có một nồi cơm nóng. Bộ đội gọi bà là “mẹ”, không phải vì tuổi tác, mà vì cách bà nhìn họ—ấm áp và kiên nhẫn. Có lần bom rơi gần căn bếp, mái lá bị thổi tung. Mọi người giục bà rút vào hầm, nhưng bà vẫn cố nấu xong nồi cơm. “Ăn đã rồi đi đâu thì đi,” bà nói, giọng bình th
Giữa khu căn cứ sâu trong rừng, căn bếp của bà Ba lúc nào cũng đỏ lửa. Không ai biết bà đến từ khi nào, chỉ biết khi bộ đội tới đây, bà đã có mặt.
Mỗi sáng, bà dậy từ khi trời còn tối. Củi ướt, gạo ít, nhưng bà vẫn xoay xở để có một nồi cơm nóng. Bộ đội gọi bà là “mẹ”, không phải vì tuổi tác, mà vì cách bà nhìn họ—ấm áp và kiên nhẫn.
Có lần bom rơi gần căn bếp, mái lá bị thổi tung. Mọi người giục bà rút vào hầm, nhưng bà vẫn cố nấu xong nồi cơm. “Ăn đã rồi đi đâu thì đi,” bà nói, giọng bình thản.
Sau trận đó, căn bếp được dựng lại. Vẫn là chỗ cũ, vẫn là bếp lửa ấy. Những người lính mới đến, rồi lại đi, nhưng ai cũng nhớ mùi cơm của bà.
Một ngày, đơn vị phải chuyển căn cứ. Khi quay lại, họ không còn thấy bà đâu nữa. Chỉ còn lại bếp tro nguội và vài thanh củi xếp gọn.
Nhiều năm sau, có người kể rằng ở một nơi khác, cũng có một bà cụ giữ bếp như thế. Không ai chắc đó có phải là bà Ba không. Nhưng ai cũng tin rằng, chừng nào còn những bếp lửa như vậy, chừng đó chiến tranh không thể làm con người gục ngã.



