Khác

Người mẹ của tám người con liệt sĩ

Người mẹ của tám người con liệt sĩ

Quảng Ninh03/07/2026Đoàn Hồng Hạnh (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê nghèo thuộc miền Trung đầy nắng gió, nơi đất cằn sỏi đá nhưng con người lại giàu nghĩa tình, có một người mẹ mà cuộc đời gắn liền với những mất mát lớn lao – mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Những năm tháng chiến tranh, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, ngôi nhà nhỏ của mẹ lúc nào cũng lặng lẽ mà ấm áp. Mẹ không biết chữ nhiều, cũng chưa từng bước ra khỏi làng, nhưng mẹ hiểu rất rõ một điều: đất nước mình đang cần.

Mẹ có nhiều con trai. Những đứa con lớn lên trong cảnh nghèo, quen với ruộng đồng, với mùi bùn đất, với bữa cơm đạm bạc. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, từng người một đứng trước mẹ, xin được ra đi.

Ngày người con đầu tiên khoác ba lô, mẹ tự tay gói cho con ít cơm nắm, dặn dò những điều giản dị:

“Đi mạnh giỏi, ráng giữ mình…”

Giọng mẹ run nhưng ánh mắt thì kiên định. Mẹ không giữ con lại.

Rồi người con thứ hai, thứ ba… lần lượt cũng bước qua cánh cổng nhỏ ấy. Mỗi lần tiễn con, mẹ vẫn đứng ở hiên nhà, nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn sau rặng tre. Không ai thấy mẹ khóc lúc đó.

Nhưng chiến tranh không phải là lời hứa đoàn tụ.

Một ngày, người ta mang về cho mẹ tờ giấy báo tử đầu tiên. Mẹ cầm tờ giấy, đứng rất lâu. Không ai biết trong lòng mẹ lúc ấy đã vỡ ra bao nhiêu. Đêm đó, ngọn đèn dầu trong nhà mẹ cháy rất khuya.

Những lần sau, giấy báo tử cứ thế đến. Người con này chưa kịp nguôi nhớ, người con khác lại không trở về.

Có người kể rằng, từ lần thứ ba trở đi, mẹ không còn khóc nữa. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp hương, đặt tờ giấy lên bàn thờ, rồi lại ra vườn, ra ruộng như mọi ngày. Bàn tay mẹ vẫn làm việc, nhưng trái tim thì đã mang theo quá nhiều khoảng trống không gì lấp đầy.

Không chỉ mất con, mẹ còn mất cả con rể, rồi những đứa cháu cũng ngã xuống nơi chiến trường. Ngôi nhà nhỏ ngày nào đông tiếng cười, giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Thế nhưng, giữa những mất mát ấy, mẹ vẫn không ngừng giúp đỡ cách mạng. Những người cán bộ đi qua vùng này vẫn tìm đến nhà mẹ. Có khi là bữa cơm đạm bạc, có khi là chỗ nghỉ qua đêm, có khi chỉ là một lời động viên. Mẹ không nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: trong trái tim người mẹ ấy, đất nước luôn đứng trên nỗi đau riêng.

Có lần, một người không kìm được đã hỏi mẹ:

“Mẹ mất nhiều con như vậy… mẹ có đau không?”

Mẹ nhìn ra khoảng sân vắng, nơi từng in dấu chân các con ngày còn nhỏ. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rung mấy tàu lá chuối. Mẹ trả lời chậm rãi:

“Đau chứ… làm mẹ ai không đau. Nhưng nước còn giặc… thì con phải đi. Nếu con mình không đi… thì con ai đi?”

Câu nói ấy giản dị, nhưng nặng như cả một đời người.

Chiến tranh rồi cũng qua. Đất nước hòa bình. Người ta vui mừng trong ngày thống nhất, còn mẹ thì lặng lẽ hơn. Niềm vui của dân tộc là thật, nhưng nỗi trống vắng trong căn nhà nhỏ cũng là thật.

Những năm tháng cuối đời, mẹ sống giữa sự quan tâm của mọi người. Người ta đến thăm, gọi mẹ bằng một cái tên đầy kính trọng: Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, mẹ chỉ là một người mẹ… đã tiễn các con đi và không đón được họ trở về.

Có những buổi chiều, mẹ ngồi trước hiên nhà, ánh mắt xa xăm. Có lẽ trong tâm trí mẹ, những đứa con vẫn còn đâu đó – vẫn đang chạy về phía mẹ như những ngày thơ bé.

Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – những người không cầm súng, nhưng đã hiến dâng điều quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc.

Và có lẽ, điều lớn nhất mà câu chuyện ấy để lại không phải là nỗi đau, mà là một sự nhắc nhở lặng lẽ:

hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát không thể đong đếm, và chúng ta – những người đang sống – cần biết trân trọng, gìn giữ và sống xứng đáng với những hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn